Chào mừng các bạn đến với diễn đàn Love Story of Angels ^_^ Hãy nhanh chóng đăng nhập hoặc đăng ký để tham gia LSA Family và cùng bàn luận về những tác phẩm của Girlne Ya nhé!



 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Tài khoản:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động: :: Quên mật khẩu
Tên: ruyushin1810 (2744)
Số Bài Post :2744 Số bài - 19%
ruyushin1810 (2744)
Tên: HasegawaYoshiro (2664)
Số Bài Post :2664 Số bài - 18%
Tên: KND_mylove (2151)
Số Bài Post :2151 Số bài - 15%
KND_mylove (2151)
Tên: Bạch Tô Cơ (1970)
Số Bài Post :1970 Số bài - 14%
Tên: qiuxiabying_bongbeo_9x (1477)
Số Bài Post :1477 Số bài - 10%
Tên: Gumiho (1071)
Số Bài Post :1071 Số bài - 7%
Gumiho (1071)
Tên: anvuphongdepzai (799)
Số Bài Post :799 Số bài - 6%
Tên: 3vIlL_lIoN_nO1 (626)
Số Bài Post :626 Số bài - 4%
Tên: .:.Pear.:. (501)
Số Bài Post :501 Số bài - 3%
.:.Pear.:. (501)
Tên: EmSongViEm (486)
Số Bài Post :486 Số bài - 3%
EmSongViEm (486)
Các bài gửi mới nhất Reload
♥Kim Nguyệt Dạ Fan Club♥
Đang tải dữ Liệu
Nữ Hiệp Quái Chiêu - Tập 1
Đang tải dữ Liệu
Ai là fan của Lý Triết Vũ
Đang tải dữ Liệu
100 năm trước bạn là ai??
Đang tải dữ Liệu
[Long-fic] Công chúa mafia
Đang tải dữ Liệu
Bạn là ai trong Conan ^^~ vui tí
Đang tải dữ Liệu
Phòng spam số 3
Đang tải dữ Liệu
Bạn nam tính hay nữ tính?
Đang tải dữ Liệu
Bạn là thiên thần nào????
Đang tải dữ Liệu
Bạn có dễ thương hay ko??
Đang tải dữ Liệu


Share|

Shock tình-kawi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Shock tình-kawi Tue May 22, 2012 7:08 pm

First topic message reminder :

CHAP 1: BƯỚC ĐI CÙNG ÁC QUỶ…
.
6h30 chiều.
.
Từng cơn gió của ngày đông đập vào mặt khiến Nim lạnh buốt. Nhưng cái lạnh của thời tiết không lạnh lẽo bằng cái lạnh của người đời…

Hôm nay là một ngày đáng buồn và đáng khóc. Nhưng Nim không muốn quan tâm. Sự bất hạnh của một cô bé không thể nói chuyện đã làm cho Nim không còn biết khóc là gì, chỉ biết cúi đầu trong im lặng, vỗ về bản thân bằng sự chấp nhận và bỏ qua.
.
Trên con đường vắng tanh chỉ thoáng nhẹ tiếng xì xào của hàng cây già cỗi. Nim tự thả mình giữa không trung để mong quên đi tất cả…

Bụp…bụp…bụp…

Đó là thứ âm thanh đáng ghét phá vỡ sự bình yên mà Nim đang hưởng thụ. Cô bé vội vàng trở về với thực tại. Hình như trong con ngõ phía trước mặt có đánh nhau thì phải. Nim lắng nghe rồi thở dài. Kệ! Đó là chuyện thiên hạ. Một kẻ tật nguyền như cô thì không nên dính tới, chỉ thêm phiền phức mà thôi.
.
- Thằng nhóc này! Sao mày lì lợm thế hả? Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi mà mày giả điếc không thèm nghe sao?
.
- Này thằng mọt già! Mày đúng là gan to mới dám đánh lén tao! Mày muốn chết hả? – Chàng trai với ánh mắt sắc lẻm hướng thẳng về phía kẻ vừa đánh mình, tay trái đưa lên quệt vệt máu trên khóe miệng..
.
- Ha ha! Tao tiểu nhân thế đó! Nếu không thì sao trị được một thằng bất trị như mày! Tụi bây đâu! Xử hắn đi! Trả thù cho em trai tao!
.
Và rồi những âm thanh bạo lực lại nổi lên, dồn dập…

Nim bước đi, nhưng lại không đành lòng…Ở đây vắng người…lỡ may…Nim lắc đầu…

Cô bé dừng bước, quay lưng hướng về con ngõ đáng sợ đó.
.
Và người ta thấy bóng dáng một nữ sinh trên tay cầm nhành cây gẫy đập tới tấp vào lưng mấy kẻ du côn.
.
Tất nhiên cành cây đó chỉ là “khoai sắn” với chúng, gãi ngứa còn chưa đủ huống gì. Bọn người lạ mặt sau một phút ngạc nhiên liền quay lại nhìn:
.
- Con nhỏ nào đây? – Tên cầm đầu hất hàm
.
Nim lặng im.
.
- Mày là người quen của nó hả? Hay là bạn gái???
.
Im lặng.
.
- Con ranh này? Bố mày hỏi mà mày đứng trơ thế hả?
.
Nim đứng im, tim đập thình thịch, hai tay nắm chặt, cô thoáng thấy bóng dáng của cậu nhóc xấu số đằng sau, đang rên rỉ với hàng tá vết thương trên người. Cô muốn chạy quá…nhưng hai chữ “con người” không cho phép Nim làm thế!
.
- Đừng nói tao ăn hiếp con gái nhé! Tụi bây đâu! Xử con nhỏ này luôn!
.
Mặt Nim tím tái, hai mắt nhìn chằm chằm vào lũ người đối diện. Làm sao bây giờ??? Làm sao bây giờ???
.
Bỗng từ đầu con ngõ vang lên tiếng người rao bánh bao. Âm thanh ấy rất nhỏ, có lẽ chỉ có mình Nim nghe được vì tai cô bé cực kì nhạy với âm thanh.
.
Một tia sáng lóe lên trong đầu…

Rầm!
.
- Đại ca ơi! Con nhỏ…con nhỏ…! – Lũ côn đồ tay cầm mã tấu ngơ ngác

Tên cầm đầu quay lại nhìn.
.
Nhìn xuống, Nim đã nằm dưới đất trong tình trạng chết lâm sàn.
.
Hắn ngẩng mặt lên, ông lão bán bánh bao đang đứng trước mặt và hốt hoàng nhìn tất cả.
.
Và như một sự tất yếu…
.
- Bớ bà con! Bớ bà con! Có kẻ giết người!...
.
Giọng rao “tu luyện ngàn năm” của ông lão được vận dụng một cách hiệu quả trong trường hợp này, cộng thêm cái mõ “âm vang núi rừng” cất lên “lảnh lót”…

Chẳng mấy chốc đã nghe tiếng chân người rầm rập…

Lũ côn đồ chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến chúng không kịp trở tay.
.
- Còn nhìn gì nữa! Chạy thôi! Không thì vào đồn cả lũ! – tên cầm đầu hốt hoảng

Và thế là đã thoát! Nhờ vào “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”!
.
Khi chắc chắn rằng tụi côn đồ đã tháo chạy, Nim vùng ngay dậy tới đỡ kẻ xấu số lên rồi chạy nhanh ra khỏi ngõ. Người ta kéo tới càng đông thì càng phiền.
.
Hai người chạy đến gần bờ sông rồi ngồi bệt xuống bãi cỏ. Cậu nhóc sau một hồi ngạc nhiên mới bắt đầu bình tĩnh:
.
- Này! Cũng dũng cảm nhỉ? – cậu nhóc cười nhẹ
.
- Sao hỏi mà không trả lời???
.
Nim nhăn mặt, chỉ tay vào miệng rồi lắc đầu.
.
- A! Thì ra là bị câm!
.
Nim ngước nhìn khuôn mặt của kẻ xấu số đầy những vết bầm tím, chiếc áo sơ mi trắng đã dính bẩn bê bết nhưng con người đó lại có vẻ không sợ hãi hay lo lắng gì.
.
- Không thể nghĩ rằng có lúc mình phải nhờ một đứa câm cứu! Nực cười thật!
.
Nim cúi đầu. Không phải vì tự ái mà vì mệt mỏi. Hình như cả ngày nay cô chưa ăn được gì.
.
Tiếng điện thoại reo lên. Nim mở máy ra. Là số của anh trai. Cô vội vã lấy cặp chạy về, không quên chào kẻ xấu số đang ngồi trước mặt.
.
Cậu nhóc nhìn theo…

Hai ngày sau…

Đang ngồi trên ghế đá ôn lại mớ công thức khó nhằn vừa mới học, Nim nghe tiếng xì xào của mấy cô bạn ở dãy học bên:
.
- Tụi mày ơi! Phen này trường mình khổ rồi! Nghe đâu hôm nay Devil chuyển sang trường mình học đấy!
.
- Hả? Làm sao có thể thế được! Hắn đang học ở bên Vĩnh Thụ mà!
.
- Nghe đâu hắn đánh con trai hiệu trưởng đến mức phải vào bệnh viện nên bị đuổi. Cũng may ba hắn làm to mới lo cho hắn được một chỗ ở trường mình!
.
- Không phải chứ??? Tại sao lại là trường mình??? Sắp khổ rồi!
.
Nim nghe nhưng chẳng hiểu gì. Giữa Nim và những cô bạn đó ngăn cách nhau bởi một cái hàng rào thấp đầy hoa cỏ may. Đây là trường cho cả học sinh bình thường lẫn học sinh khuyết tật học. Hay dãy phòng học như là 2 thế giới khác nhau, chẳng bao giờ có sự tiếp xúc, phần lớn là vì học sinh ở dãy A ( dãy dành cho học sinh bình thường) coi thường học sinh dãy B nên chả bao giờ nói chuyện với nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất là cái sân lớn ở giữa. Khoảng sân của sự bình đẳng…
.
- Này Nim! Làm gì mà thẫn thờ thế???
.
Tú Vân vỗ vai cô bé cười tươi hỏi. Tú Vân là người bạn thân duy nhất của cô bé từ khi vào đây học. Một người bạn thật sự tốt!
.
( Mình đang ôn lại bài)
.
- Siêng gớm nhỉ???
.
( Không phải siêng, mà là không muốn bị điểm thấp nên phải cố gắng cày)
.
- Xời ơi! Cậu cứ lo xa! Mà này! Ngày hôm qua nghe nói tụi thằng Long lại tới chọc cậu hả??? cái lũ mất dịch này, bị mình đánh cho mấy trận mà chưa chừa!
.
Nim tiu ngỉu. Một đứa tật nguyền thì không thể tránh khỏi chuyện bị chọc, bị coi thường.
.
- Đừng buồn nữa! Tối nay mình chở cậu đi ăn kem! Ok? – Tú Vân cười híp mắt, hai cái má phúng phính đỏ ửng lên.
.
Nim cười.
.
Chuông vào giờ học reng lên. Tất cả học sinh đã ổn định để chuẩn bị vào tiết. Nim nằm trên bàn, buồn, tự dưng Nim thấy buồn. Hôm nay anh trai cô bé phải đi Mỹ để làm dự án, chỉ có mình Nim ở nhà.
.
Bỗng tất cả trở nên náo loạn. Nim ngẩng đầu dậy nhìn ra phía cửa, sao lại đông người thế nhỉ? Hiếm khi thấy học sinh dãy A sang “thăm” dãy B nhiều đến thế!
.
Tú Vân hốt hoảng chạy vào lôi Nim ra ngoài.
.
Không biết chuyện gì nên Nim chỉ biết ngơ ngơ ngác ngác.
.
Và cô bé khựng lại khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình:
.
- Chào Đỗ Quyên! – một nụ cười mỉm cất lên.
.
- Trời ơi! Con câm này quen với Devil sao? Chuyện lạ Việt Nam !
.
- Chuyện gì thế nhỉ??? Sao Devil biết nhỏ đó????
.
Đó là sự ngỡ ngàng của những người xung quanh. Devil trừng mắt nhìn, tất cả lùi ra, trở về trong im lặng.
.
Riêng Nim, cô bé chỉ biết im lặng đứng nhìn kẻ đối diện. Đây là Devil sao? Là kẻ nổi tiếng tàn bạo trong giới học sinh của tỉnh sao? Nhưng sao lại là người đó??? Là người mà cô bé đã cứu hôm nọ chứ???? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu khiến Nim rối bời!
.
- Chiều nay tan học, đứng đợi tôi ở cổng trường!
.
Và Devil quay lưng đi. Để lại một đống thắc mắc cho những kẻ tò mò.
.
Nim nhìn theo, không có phản ứng gì, vì chẳng biết phải phản ứng ra sao nữa. Và những ánh mắt nghi ngại hướng về cô bé, người mà chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành bạn gái của Devil trong những lời đồn của học sinh Linh Nam.
.
Tú Vân nhìn Nim đầy dò hỏi nhưng cũng ko nói gì rồi lặng lẽ trở về lớp. Mọi chuyện xảy ra cứ như một trò đùa vậy.
.
Hết tiết 5. Nim trải qua 3 tiết học với sự “chăm chú” của lũ bạn tật nguyền trong lớp. Mặt dù họ cũng như Nim, không biết nói nhưng tò mò là bản chất của con người, làm sao tránh khỏi. Nim lắc đầu đứng dậy xách cặp đi về.
.
Ra tới cổng, Nim mệt mỏi đứng dựa vào thành tường. Devil thật sự đáng sợ như vậy sao, tàn ác như vậy sao? Thế mà cô cứ nghĩ đó chỉ là một cậu bạn xấu số bị người ta ăn hiếp. Thật khờ khạo.
.
- Này! Lên xe!
.
Đó là tiếng của Devil. Cậu ta đang ngồi ở trong xe nói vọng ra. Nim hoảng hốt chạy đi.
.
Nhưng không thoát được, Devil nắm tay lôi mạnh lại khiến Nim nhăn mặt.
.
- Tôi bảo mà bạn không nghe sao? Lên xe đi!
.
Nim nhất quyết không chịu đi. Một sự giằng co diễn ra trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt. Ai cũng ái ngại cho cô bé tội nghiệp. Nhưng chỉ ái ngại chứ không dám làm gì.
.
Devil lôi mạnh Nim về phía chiếc xe, và dù có phản ứng kịch liệt đến đâu thì Nim vẫn không thể thoát khỏi bàn tay như sắt của cậu nhóc.
.
Và người ta thấy Devil lôi mạnh Nim rồi đẩy cô vào trong xe. Cánh cửa ô tô đóng sập lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh.
.
Mặt Nim đỏ ửng lên, ánh mắt tức giận nhìn Devil đang ngồi tì tay lên trán đăm chiêu suy nghĩ.
.
- Đừng có nhìn như thế! Tôi không thích!
.
Không thể chịu đựng được nữa. Dù không thể nói nhưng cũng không thể để như thế này được. Nim hoa tay múa chân tỏ thái độ.
.
- Bạn nói tôi là người bất lịch sự hả? Tôi bất lịch sự lâu rồi, không phải chỉ đến bây giờ đâu!
.
Nim ngớ người. Ngôn ngữ của người câm sao hắn lại hiểu được nhỉ?
.
- Ngồi im đi! Tôi sẽ tặng cho bạn một món quà! Dẫu sao bạn cũng mang tiếng cứu tôi hôm trước!
.
Nim tròn mắt! Đây là cách trả ơn của Devil sao??? Đúng là Devil, lúc nào cũng sặc mùi bạo lực.
.
Chiếc xe dừng lại tại một con đường vắng. Nim nhìn ra. Sao trong quen thế này??? Đây chẳng phải con đường có con ngõ nhỏ mà lúc trước Devil bị đánh sao?
.
- Xuống xe đi! – Devil la lớn

Nim nhăn mặt bước ra. Cậu nhóc ko ngần ngại cầm chặt tay cô bé dẫn vào con ngõ đáng sợ đó. Không hiểu sao tim của Nim lại đập thình thịch, cô bé linh tính có chuyện không hay…

Vào đến trong, tại nơi mà hôm đó Devil bị đánh, một đám người đang đánh một người, cảnh tượng y hệt lúc đó. Nim nhìn với ánh mắt sửng sốt.
.
- Tụi bây! Dừng tay !
.
Đám người đó ngưng lại, đứng dạt sang hai bên. Kẻ xấu số đang nằm bẹp trên nền. Nim tá hỏa khi nhận ra đó không ai khác chính là tên côn đồ cầm đầu ngày trước. Nhưng bây giờ, trông hắn thảm hơn Devil rất nhiều, máu me bê bết, khuôn mặt bị bầm tím gần như biến dạng.
.
Devil bỏ hai tay vào bọc quần thủng thỉnh tiến lại tên cầm đầu rồi cúi người xuống:
.
- Thế nào? Ngọt ngào chứ? Tao đã nói trước là đừng đụng vào Devil này! Sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu! – Devil lấy tay vuốt khuôn mặt đầy máu của tên cầm đầu với nụ cười khinh bạc.
.
Tên đó không còn hơi để nói, chỉ biết gục gục thở hổn hển, khuôn mặt bộc lộ sự đau đớn tột độ.
.
Mặt Devil đột ngột biến sắc, từ vẻ tươi tỉnh vui vẻ sang vẻ sắc lạnh đáng sợ. Nim thấy cậu ta rút từ trong túi quần ra một con dao nhỏ, ánh kinh loại lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
.
Nim tím mặt.
.
Devil đưa cây dao trước mặt tên cầm đầu, giọng trêu chọc:
.
- Thế nào ông anh? Thấy cái này thì có xúc động gì không?
.
Nim chạy lại cầm tay Devil. Ánh mắt van nài.
.
- Làm cái gì thế?
.
Nim lắc đầu tỏ ý ngăn cản.
.
- Muốn tôi tha cho hắn à? Tha cho kẻ đã đụng vào Devil sao?
.
Nim nín thở.
.
- Tụi bây! Lôi con nhỏ tránh ra!
.
Mấy kẻ đứng xung quanh chạy lại lôi Nim dứng dậy rồi kéo ra sau.
.
Ánh mắt Devil ngước nhìn Nim, sắc lạnh đến đáng sợ rồi quay về phía tên cầm đầu .
.
- Cái ngu nhất của mày là gì mày biết không? Là dám đụng vào tao và làm tao chảy máu.
.
Á á á…
Nim xuýt ngất khi chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra……



CHAP 2: XUNG ĐỘT VÀ GẶP GỠ
.
" Giá em đừng bước đi...để anh được quay lại...giá em đừng hỡn dỗi...để anh biết đợi chờ..."
Tên cầm đầu la trong đau đớn khi bị Devil cầm cây dao nhỏ rạch một cách chậm rãi hình dấu nhân trên lưng. Máu chảy ra…Trong đôi mắt Nim bây giờ, Devil hiện lên nguyên hình là tên ác quỷ. Và cô bé khóc, khóc vì sợ hãi, vì đau khổ, vì thất vọng…
.
- Tao tặng mày cái này! Cứ coi như là một sự đánh dấu nho nhỏ để mày nhớ về tao! Hãy nhớ rằng, không ai có thể khiến Devil này chảy máu!
.
Devil vất con dao nhỏ xuống đất, lấy tay xoa đầu tên xấu số với nụ cười nhếch mép. Một vẻ đẹp của ác quỷ…

Cậu nhóc đứng dậy, tiến lại phía Nim:
.
- Thế nào? Món quà này bạn thấy hài lòng chứ? Thôi! Ta về.
.
Devil cầm tay Nim bước ra khỏi con ngõ. Nim tức giận giựt mạnh tay ra. Những gì vừa chứng kiến khiến cho Nim thấy ghê sợ Devil, rất ghê sợ, cậu ta mới chỉ bằng tuổi cô mà thôi…

Nim ngoảnh mặt nhìn tên xấu số, ánh mắt thương cảm. Mặc dù đó cũng là người xấu…

Nim muốn đi bộ về nhưng Devil không cho, cô bé lặng lẽ lên xe ngồi. Một nỗi buồn xen sợ hãi dâng lên trong lòng, Nim giấu giọt nước mắt chợt rơi ra trên khóe mi đã khô cạn. Devil biết nhưng im lặng, cậu nhóc hướng tầm nhìn ra phía cửa kính xe ô tô.
.
Đến con đường gần nhà, Nim nằng nặc đòi xuống, chiếc xe dừng lại, cô bé mệt mỏi bước ra.
.
- Này! – Devil gọi lại.
.
Nim vẫn bước đi.
.
- Từ nay về sau! Tôi ko muốn có bất kì quan hệ gì với bạn. Hãy quên rằng chúng ta đã từng gặp nhau!
.
Và chiếc xe lăn bánh.
.
Lòng Nim thắt lại…

Ở nhà một mình. Buồn. Nim chỉ biết ngồi làm bạn với mấy con gấu bông. Ngước mắt nhìn khung ảnh trên tường, Nim nhớ về một thời đã qua, có ba có mẹ, cả gia đình quây quần bên nhau. Giờ đây chỉ còn Nim và anh trai ở với nhau, ba mẹ mỗi người đều đã có tổ ấm mới. Nim thở dài…

………………………………

Thái Trình Kha là con trai của một doanh nhân kinh doanh bất động sản nổi tiếng trong vùng ( trước đây là một diễn viên nổi tiếng của thập niên 80). Ông là một trong bốn người có ảnh hưởng lớn nhất đến tình hình phát triển kinh tế của tỉnh. Từ năm lớp 8 đến năm 12, số lần chuyển trường của Trình Kha là không thể đếm được. Hầu như trường nào cậu nhóc cũng đã từng học và cũng chỉ học được vài tuần, lâu lắm là vài tháng rồi lại chuyển đi. Và cứ như là một cái lệ, cứ sau một lần chuyển trường là sẽ có một vụ chấn động do chính tay cậu gây ra, nhẹ nhàng là phá trường, nặng nề là đánh bạn học gây thương tích. Giới học sinh trong tỉnh biết đến Trình Kha như là một con người sinh ra đã không có trái tim, chỉ biết độc ác, tàn nhẫn, và hành hạ người khác. Cũng không ai biết nguyên nhân của lối sống tàn nhẫn mà cậu nhóc này đang tôn thờ. Và cái tên Devil_ ác quỷ không bao giờ biết khóc, đã dần thay thế cái tên Trình Kha để mỗi khi nhắc đến, tất thảy các thầy cô và học sinh phải rùng mình.
.
……………………………………

Ngồi một mình trong phòng, Nim bỗng muốn ra ngoài đi dạo. Nhưng trời đã tối, không biết có an toàn không. Mọi khi được anh trai dẫn đi chơi, giờ thì anh đang vi vu bên Mỹ tuần sau mới về. Nim thấy nhớ anh trai da diết. Cô bé đánh bạo lấy áo khoác rồi khóa cửa ra ngoài, không quên mang theo cái châm điện nhỏ bằng lòng bàn tay mà anh trai đã đưa cho phòng khi gặp người xấu. Chỉ mới 8h, cũng không phải là quá muộn.
.
Ngoài đường vẫn tấp nập. Công việc khiến con người luôn phải hoạt động. Nhưng như thế lại vui, chứ ở nhà hoài thì chán lắm. Nim mỉm cười rồi cúi đầu bước đi.
.
Có tiếng chân người phía sau thì phải…không phải một mà là rất nhiều….
.
Nim vẫn bước đi…

Càng lúc tiếng bước chân càng gần…

Nim không quay đầu nhìn lại nhưng bắt đầu thấy sợ, cô bé lấy trong túi áo cái châm điện và nắm chặt lấy nó…..
.
Và những bước chân dồn dập phía sau khiến cho tai Nim run từng đợt. Đã quá gần…

Cô bé nhắm chặt mắt lại quay lưng, dí cây châm điện đã bật nguồn vào người kẻ bám theo.
.
Á á á………

Nim chỉ kịp nhìn thấy một cái thân hình to đùng kêu lên một phát rồi nằm bất động dưới đất. Những bóng đen phía sau bỗng dưng chạy mất. Hình như cô bé cho cường độ dòng điện hơi lớn thì phải??? không biết có xảy ra chuyện gì không nữa. Cô bé run rẩy cúi xuống nhìn kĩ mặt kẻ bám theo.
.
Là một thằng con trai, mặc áo bull đỏ, quần hộp đen, cao khoảng 1m75, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ lưỡi trai chụp xuống.
.
Nim bắt đầu toát mồ hôi…

Chợt cô bé thấy cánh tay của người đó động đậy, cậu ta nhăn mặt lấy hai tay chống đất ngồi dậy. Nim hốt hoảng đứng vụt lên, cánh tay phải vô tình quệt mạnh vào vai kẻ đối diện……

Á á á………

Và cậu nhóc lại bất động lần 2. Đơn giản vì tay phải cô bé vẫn còn cầm cái châm điện chưa tắt nguồn.
.
10 phút sau.
.
Phải khó khăn lắm Nim mới có thể kéo cái thân hình to đùng ấy vào vỉa hè. Sao lần này lại bất tỉnh lâu thế nhỉ? Anh trai có nói là người bị châm điện bất tỉnh tốt đa cũng chỉ 5 phút thôi. Có lẽ tại hắn bị 2 lần liền nhau nên hơi lâu. Nim thấy lo lắng. Hình như cô bé đã tát gần cả trăm cái vào mặt của cậu nhóc để “kích thích” sự tỉnh dậy nhưng vô hiệu ( nói là tát cho oai chứ thật ra chỉ là vỗ vỗ nhẹ vào má thôi)
.
Bỗng có chai nước suối của ai đó uống dở vứt bên gốc cây. Nim chạy lại nhặt lên rồi “tưới” vào mặt kẻ đang nằm bất động.
.
Và chai nước suối đã phát huy hiệu quả của mình.
.
Cậu nhóc nhăn mặt và bắt đầu mở mắt.
.
Nim thở phào nhẹ nhõm.
.
Nhưng vẫn để mình ở thế chủ động, cô bé cầm cái châm điện hướng về mặt cậu nhóc, mặt nghiêm nghị.
.
- Trời đất! Làm ơn cất cái đó đi! Tôi suýt nữa chầu trời vì nó đó! – cậu nhóc giật mình lùi lại.
.
Nhưng Nim vẫn kiên quyết không đặt xuống. Cô bé nghĩ rằng đó là người xấu.
.
- Làm ơn mà phải mắc oán thế này đây! Bạn nghĩ tôi là người xấu hả? Khổ thật! Tôi đang đi trên đường thì thấy một đám người bám theo bạn, mà chỗ này lại vắng người, vì sợ bạn bị người ta bắt nạt nên mới đi theo bạn, Ai ngờ….
.
Nim thoáng ngạc nhiên, nhưng anh trai có dặn đừng bao giờ tin lời của người lạ, thế là Nim nhất quyết không bỏ cái châm điện xuống.
.
- Ok! Bạn không tin thì thôi! Tôi đi là được chứ gì? Người đâu đa nghi quá đáng. Có chuyện gì thì đừng trách tôi không báo trước nhé.
.
Cậu nhóc thoáng bực mình rồi dứng dậy bỏ đi. Nim nhìn theo. Trông không giống người xấu chút nào. Chả có thằng du côn nào mà đi giày Adidas mặc áo bull quần hộp đội mũ lưỡi trai và vai đeo ba lô cồng kềnh cả.
.
Thế là Nim chỉ còn một mình. Cô bé lắc nhẹ cái đầu rồi đứng dậy bước đi. Phải về nhà thôi, ngoài đường một mình nguy hiểm lắm.
.
Một cơn gió lạnh khẽ luồng qua mái tóc…

Ứ …ứ …ứ…

Nim hoảng hốt khi thấy mình bị ai đó bịt miệng lôi đi, không phải la một người mà ba bốn người. Nim cố sức vùng vẫy, nhưng việc không nói được đã khiến cô bé không thể kêu cứu vào lúc này...
CHAP 3: KẺ LẠ MẶT NẰM DƯỚI GIÀN HOA GIẤY.

Bụp …

Tên bịt miêng Nim đột hột “ đo đất” khi bị đánh một cú như trời giáng sau đầu. Cậu nhóc ấy đã quay lại…

- Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa? Chạy thôi!

Và cậu nhóc cầm tay Nim chạy thật nhanh về phía con đường lớn.

Những bước chân đuổi theo rầm rập cùng với tiếng la inh ỏi. Nim tự hỏi sao số của mình lại gắn liền với mấy tay xã hội đen này không biết. Cô bé nhăn mặt đau khổ…

Chạy được hơn 20 phút, bóng dáng những kẻ theo sau đã không còn vì cậu nhóc đã dẫn Nim chạy theo đường zigzag nên tụi người xấu khó mà bám theo. Người mệt lữ, cả hai cùng ngồi bệt dưới chân cây cầu lớn.

- Thế nào? Đã đứt hơi chưa?

Nim thở hổn hển không nói gì.

- Cũng may tôi thấy ko an tâm nên mới quay lại, không thì…

Hức hức hức…

Nim bật khóc tơi tả.

- Làm cái gì thế? Sao tự nhiên lại khóc??? – Cậu nhóc hốt hoảng

Chưa bao giờ Nim gặp nhiều chuyện đáng sợ như thế. Mà lại chỉ có một mình ….

- Ok! Ok! Mọi chuyện đã xong rồi mà! Nguy hiểm cũng qua rồi! Đừng có khóc nữa! Nhìn xấu quá đi!

Nghe đến câu “ Xấu quá đi” Nim im bặt. Dù gì cũng là con gái, cái gì đụng chạm đến nhan sắc thì không thể không quan tâm.

- May phước là đã nín!

Nim ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu nhóc lấy tay lau nước mắt cho mình. Một cử chỉ mà từ xưa đến nay chỉ có anh trai làm với cô bé.

- Rồi đó! Nước mắt đâu mà nhiều thế không biết! Lau hoài mà vẫn còn ướt!

Nim bỗng giật mình vùng đứng dậy. Hình như từ nãy đến giờ cô bé quên mất đó là người lạ, là người mình chưa quen biết.

- Sao thế? Lại bị gì nữa à???

Nim quay lưng bước đi.

- Này! Sao hỏi gì cũng không nói thế? Chẳng lẽ bị bệnh khinh người???

Nim bắt đầu thấy khó chịu.

- Ơ hay! Tôi cứu bạn mà bạn bỏ đi không lời cảm ơn sao?

Nim đứng lại, suy nghĩ một lát rồi quay lưng lại, cúi đầu thay cho lời cảm ơn.

- Ơ! Kì cục nhỉ?

Một con người không biết tinh ý gì cả. Nim thầm nghĩ như thế rồi bước đi thật nhanh.

Nhưng cậu ta chạy tới níu lại.

- Tôi đã nói xong đâu mà bạn bỏ đi thế? Bạn …bạn…không nói được hả?

Nim dù hơi bực mình nhưng cũng gục đầu.

- Tôi…tôi xin lỗi! Tôi không biết, cứ nghĩ là bạn không thèm nói chuyện với người lạ!

Nim ngẩng đầu lên nhìn cậu nhóc. Trong thứ ánh sáng mờ nhạt dưới chân cầu, cô bé chỉ nhìn rõ được đôi mắt. Sao mà giống đôi mắt của anh trai thế. Nim lại thấy nhớ anh. Gương mặt cô bé thoáng buồn.

- Tôi đưa bạn về! ok ?

Lần này Nim không phản ứng gì. Đi về một mình lỡ may lại có chuyện không hay thì khổ. Cứ để cậu ta đi cùng vậy.

Vậy là hai cái bóng rảo bước trên con đường vắng yên ắng.

Đó là một chàng trai đặc biệt. Nim cảm thấy thế khi nhìn vào đôi mắt biết cười của cậu nhóc. Một cảm giác gần gũi đến kì lạ.

- Bạn không nói được thì tôi hát cho bạn nghe vậy nhé! Có chịu để tôi tra tấn lỗ tai cho bớt buồn không?

Nim ngạc nhiên nhìn lên.

- Mà bạn không đồng ý cũng không được! vì bây giờ tôi thích hát, không hát thì tôi chịu không nỗi!

Nim bật cười.

Và sự thật cậu ta hát rất hay. Nim lắng tai nghe bắng tất cả niềm say mê mà quên mất là mình đã đi quá xa so với đường về nhà. Cho đến khi chiếc đồng hồ của nhà thờ gõ 10h thì cô bé mới giật mình.

- Sao thế? Tôi hát dở quá khiến bạn thất kinh à? Đâu đến nỗi thế nhỉ??? – cậu nhóc vẻ mặt đau khổ.

Nim lắc đầu, huơ huơ tay.

- Bạn nói gì? Mình không hiểu???

Nim quên mất là cậu ta không thuộc một thế giới với mình.

Nim cầm tay cậu nhóc dẫn đi theo hướng ngược lại. Đến căn nhà màu xanh nhạt có cái cổng được che phủ bằng giàn hoa giấy đỏ thẫm, Nim dừng lại rồi lấy tay chào tạm biệt.

- À! Đây là nhà bạn hả?

Nim gật đầu rồi bước vào mở cổng, cậu nhóc nhìn theo cho đến khi cô bé bước vào trong nhà mới đi về.

Nằm trên giường, Nim suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Cô bé thấy vui vì ít ra trên đời này còn có người tốt thật sự. Không giống như Devil……..

Sáng hôm nay là ngày chủ nhật, Nim tự thưởng cho mình một giấc ngủ nướng. Nhưng tiếng chó sủa inh ỏi ngoài cổng khiến cô bé không tài nào ngủ tiếp được. Mọi khi lũ chó hàng xóm đâu có “hợp xướng” vào buổi sáng, chỉ trừ những lúc có trộm hay người lạ thôi. Nim chạy ra ngoài ….

Ra đến cổng, nào là Lulu, Bubu, Toto, Roro đứng xếp hàng tranh nhau “khoe giọng”. Dưới giàn hoa giấy màu đỏ tươi, Nim giật bắn mình khi thấy một người nào đó đang ngủ trước cổng nhà mình. Chắc là ông anh xin nào đó. Mà lạ thật, thường thường, mấy người ăn xin thường chọn mấy nhà xung quanh – là những ngôi nhà có cổng có mái che để ngủ chứ chả bao giờ ngủ trước nhà Nim – ngôi nhà duy nhất trong dãy mà không có mái che thay vào đó là giàn hoa giấy bao phủ. Không biết người nào mà dại khờ thế không biết. Nim tự nhủ rồi cúi xuống nhìn.

Nhưng đó lại không phải là người lạ…
CHAP 4: VỊ KHÁCH KÌ LẠ

Nim biết được điều đó nhờ chiếc giày Adidas…

Cô bé vội vã lay lay cậu bạn đang ngủ say như chết, ngủ ngoài đường mà trông thanh thản dễ sợ !

Cậu nhóc cựa mình vươn vai rồi từ từ mở mắt. Nim trông thấy cái phone nhạc thoáng sau mai tóc. Hèn gì chó sủa inh ỏi mà vẫn ngủ được ngon lành.

- Hơ! Bạn dậy rồi à? Chào buổi sáng! ^^

Nim huơ tay thỏ vẻ khó hiểu.

- Dù rất muốn hiểu nhưng tôi vẫn không hiểu. Bạn đang nói cái gì thế?

Nim bực mình chạy vào nhà lấy cuốn sổ tay với cây viết. Mong là trẻ em lang thang cơ nhỡ như cậu nhóc cũng biết được chút ít chữ.

( Sao bạn lại ngủ trước nhà tôi? )

- À! Cái này thì hiểu nè! Mình xin lỗi! Nhưng thực sự mình không có nhà! Mà ngủ ở gầm cầu thì nhiều muỗi lắm! Nên mới đến đây! Bạn không giận mình chứ?

( Không sao! Nhưng mà bạn là trẻ lang thang à???)

- À ừ! Cứ cho là vậy đi! Mà mình có thể vào trong nhà bạn để rửa mặt không? Đêm qua trời gió quá, mặt mình bị hứng hình như khá nhiều bụi nên thấy hơi xót!

Nim bối rối. Cho một thằng con trai lạ vào nhà…có nên không???

- Nếu bạn thấy không ổn thì cũng không sao! Mình chỉ hỏi thế thôi! Mình đi nhé! – cậu nhóc vẫy tay chào cùng với nụ cười hiền.

Và không hiểu sao, Nim níu tay lại….đó cũng là cái níu tay mở màn cho hàng loạt nhưng điều đầy đau thương và hạnh phúc sau này…

- Sao thế? – cậu nhóc ngạc nhiên.

( Bạn vào đi)

……….

Vào đến nhà, Nim để ý cậu bạn lang thang của mình rất hiểu quy tắc. Trước khi bước lên thềm nhà, cậu ta cúi xuống cởi giày rồi đặt ngay ngắn sang một bên. Thái độ tỏ ra rất tự nhiên, chả hề lạ lẫm gì. Trẻ lang thang mà cũng “phong cách” vậy sao??? Nim thấy khó hiểu.

- Nhà vệ sinh ở đây hả??? – cậu ta cười

Nim gật đầu.

- Cám ơn bạn nhé!

Nim không nói gì nhưng miệng khẽ cười. Một con người rất lịch sự.

Cô bé bước ra phòng khách. Chợt chiếc ba lô màu xanh rêu đặt trên bàn làm Nim chú ý. Cái mác bằng kim loại gắn trên ba lô là của một nhãn hiệu thời trang rất nổi tiếng. Nim biết thế là vì anh trai cô bé cũng có một cái cặp của hãng này, giá thì trên trời. Sao một kẻ lang thang lại xài đồ đắt tiền thế nhỉ??? Chẳng lẽ ăn cắp của người ta! Nim vội lắc đầu để xua đi cái ý nghĩ đó. Không hiểu sao cô bé rất tin tưởng con người này.

- Đúng là có rửa có khác! Sảng khoái thật!

Tiếng cậu nhóc ở đằng sau làm Nim giật mình.

- Nhà bạn dễ thương thật đó! Rất ấm áp! Tôi thích những không gian như thế này!

Nim rạng rỡ hẳn. Ai vào nhà cũng thường khen như thế. Dù không phải là một tổ ấm trọn vẹn nhưng có anh trai ở với mình thì Nim đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Đối với cô, anh trai vừa là bố, vừa là bạn, anh ấy là tất cả với Nim.

( Bạn ngồi đó để tôi đi kiếm cái gì ăn sáng nhé!)

Cậu nhóc gật gù cái đầu ra vẻ thích thú.

Nim chạy vội vào bếp, mở tủ lạnh lấy mấy cái trứng gà để đổ ốp la rồi tìm xem có còn mì ………Tiếng chảo dầu xì xèo nhưng cũng không đủ che đi tiếng chuông điện thoại phát ra từ phòng khách. Nim định bụng ra coi nhưng nghĩ lại là điện thoại của mình ở trong phòng ngủ mà, mà tiếng nhạc đó, cũng không phải là tiếng nhạc chuông của Nim. Suy nghĩ một lát, cô bé chạy ra…

Căn phòng trống trơn. Cậu nhóc đã biến mất.

Nim nhìn xuống bàn, có mọt mảnh giấy nhỏ với nét chữ viết vội:

“ Xin lỗi bạn nhé! Mình có việc gấp phải đi nên không thể dùng bữa sáng cùng bạn được! Hẹn gặp lần sau vậy! ^^ Kiss you! “

Nim nhìn ra cửa…cậu ta đúng là kì lạ…

Nhưng hình như còn có cái gì đó, một chiếc chìa khóa có cái móc ngôi sao. Chắc là của cậu bạn kì cục ấy, Nim đành cất nó trong ví để khi nào gặp lại thì trả, nhưng cũng không biết là bao giờ mới gặp lại. Nim thoáng buồn.

Sáng thứ 2 đầu tuần.

Trong chiếc áo dài trắng tinh, Nim nhanh chóng khóa cửa nhà rồi đến trường. Nhà gần trường nên cũng chả cần đi xe đạp, từ nhỏ đến lớn Nim đi bộ quen rồi.

Vừa bước tới cổng trường, những người mà Nim không muốn gặp lại xuất hiện.
CHAP 5: CUỘC CHIẾN GIỮA NHỮNG KẺ THÍCH ĐÙA

- Này! Bạn Đỗ Quyên! À không, phải gọi là Nim cho thân mật nhỉ??? – cậu bạn dãy A cười cười nham hiểm.

Nim chẳng còn lạ lẫm với đám người này. Đứa cầm đầu tên Long, là một học sinh cá biệt, không hiểu ở Nim có cái gì khiến hắn gai mắt mà từ lúc đặt chân vào đây học, cậu ta luôn chọc ghẹo và gây rắc rối cho cô bé.

- Hôm nay mặc áo dài cũng xinh nhỉ??? Nhưng sao mà trắng thế! Nhìn chói cả mắt! Hay để tụi này làm cho nó bớt trắng để dễ nhìn hơn nhé! – và cả đám cười ầm lên.

Nim hốt hoảng. Hai đứa bên cạnh trong tay đã cầm sẵn bao cát.

- Định chạy hả??? Chạy đâu cho thoát!

Nim cố vùng vẫy khỏi đám bạn mất lịch sự ấy nhưng tụi nó đông quá, mà cô bé lại mặc áo dài nên khó khăn vô cùng. Bỗng Devil từ xe ô tô bước ra. Không hiểu sao Nim lại nghĩ rằng Devil sẽ cứu mình và cảm thấy hy vọng…

Nhưng cậu ta chỉ nhìn Nim đúng một cái rồi bỏ 2 tay vào túi quần thủng thỉnh đi vào trong.

Thoáng chốc cô bé thấy sụp đổ. Thật ngốc, mình thật ngốc. Nim trách bản thân sao lại hy vọng vào một kẻ như Devil, cô bé quên rằng đó là ác quỷ không bao giờ biết yêu thương hay thông cảm cho người khác…

- Còn chờ gì nữa tụi bây! Ném cát vào người nó đi!

Nim nhắm mắt lại, bây giờ chắc chỉ biết đứng chịu trận mà thôi. Những người xung quanh cũng chỉ biết đứng nhìn, họ không thích xen vào để rước thêm rắc rối, cái bạc bẽo của tình đời là thế…

- Chị em đâu! Xông lên đè chết tụi nó đi!

Tiếng Tố Vân vang lên đầy “oai nghiêm” làm Nim mừng rơn. Cô bạn lúc nào cũng xuất hiện kịp thời.

Và thế là cảnh tượng ngàn năm có một ở bên ngoài nhưng lại là chuyện cơm bữa ở ngôi trường này lại xảy ra.

Những “nữ sinh” duyên dáng với trọng lượng trung bình 71kg và chiều cao xấp xỉ 1m11 đang hùng dũng như những quả đại pháo chạy đến đấm đá túi bụi vào đám người bắt nạt Nim. Nhưng tất cả chỉ thực sự đáng nói khi 10 cô gái đáng yêu này đồng loạt bay lên và “an tọa” trên người của 5 chàng trai mảnh khảng “liễu yếu đào tơ” khiến các chàng chỉ có thể Á lên một tiếng rồi rơi vào im lặng. Người ta bây giờ chỉ còn nghe thấy tiếng hư hử đứt quãng của những XY tội nghiệp.

Nim phải lấy tay che mặt khi nhìn thấy một hình ảnh không mấy xinh đẹp: “vòng 3” của Tú Vân _ người được mệnh danh là nữ hoàng siêu năng lượng với cân nặng 84kg cộng với chiều cao khiêm tốn 1m45 đang nằm trọn vẹn trên gương mặt khôi ngô tuấn tú của Long _ người được mệnh danh là chàng trai có khuôn mặt thiên thần!

Giá mà có máy ảnh ở đây để chụp lại nhỉ? Có lẽ sẽ trở thành bức ảnh được view nhiều nhất trên google!

- Nói cho mày nghe lần cuối nhé thằng suy dinh dưỡng! Dám đụng vào Nim của tụi này thì chỉ có nước lép kẹp như cá thờn bơn thôi! Liệu hồn lần sau nhé!

Tú vân vừa nói vừa chỉ vào Long đang nhăn nhó chỉnh lại khuôn mặt đã bị lép một bên nhờ ơn “ vòng 3 đầy đặn” của Tú Vân ban cho.

Nim bật cười.

- Mình đi thôi! Vào giờ học rồi! Chị em phủi áo phủi quần rồi đi vào luôn! Kệ xác lũ muỗi đó!

Không ai xung quanh nói một lời nào. Nhưng phần đông đều cười thầm trong bụng vì đã được chứng kiến một màn “lấy thịt đè người” độc đáo có một không hai. Cũng chẳng ai thương xót cho những thằng nhóc đó, kẻ lấy nỗi đau người khác làm niềm vui thì bị trừng phạt là hoàn toàn đúng đắn.

- Lần sau đừng dại dột như thế nữa nhé! Gặp chúng nó thì phải chạy thật nhanh, ai lại đứng ngơ ngơ cho tụi nó chặn lại! – Tú Vân nhắc nhớ.

( Cám ơn Vân!)

- Ối dào! Chuyện nhỏ! Có phải lần đầu mình thay bạn trừng trị lũ muỗi ấy đâu! Bạn bè là có nhau lúc hoạn nạn! Đứa nào mà dám đụng vào Nim thì như tát vào mặt mình! Làm sao mình để yên được!

Nim mỉm cười đưa tay làm thành chữ I LOVE U. Cô bé vẫn thường làm như thế để bày tỏ tình cảm của mình.

- Rồi! Biết rồi! vào lớp đi chị hai!
…………..

Tú Vân bị mắc bệnh béo phì từ nhỏ. Dù không muốn nhưng Vân không thể ăn ít lại vì một cơ thể to lớn như thế cần nhiều năng lượng hơn người bình thường. Do vậy mà chẳng thể giảm cân được. Ban đầu lúc mới vào trường, Vân rât tự ti và thấy ngại khi tiếp xúc với mọi người. Nhưng từ khi biết rằng không phải chỉ riêng mình chịu nỗi khổ vì cơ thể quá cỡ thì cô bé bắt đấu tự tin hơn, và trong một thời gian ngắn, Vân đã tập hợp được một nhóm 10 người gồm toàn những nữ sinh có body mất cân đối với cái tên “hoành tráng” : Nhóm Siêu Trọng! ( lũ con trai trong trường thường gọi bằng cái tên thân mật hơn: “ Thập Ỉn Cô Nương” ?!!???) Nim rất vui vì quen được những người bạn tốt như thế, họ cũng giống như Nim, biết vượt lên mặc cảm của cá nhân để sống tốt hơn và bản lĩnh hơn giữa cộng đồng.

…………….
Năm tiết học lại trôi qua. Nim là học sinh khuyết tật có học lực giỏi nhất trường và nổi tiếng với vốn ngoại ngữ siêu đẳng vì cô bé thạo cả tiếng Anh lẫn Pháp. Nguyên nhân là bởi suốt những năm tiểu học, vì công việc của ba mẹ, hai anh em Nim phải sống ở nước ngoài, thời gian đầu là ở Anh, sau đó là Pháp. Với lại cô bé cũng có năng khiếu học ngoại ngữ nên tiếp thu khá nhanh. Chỉ tiết là, Nim không nói được…

Sau khi cất hết sách vở vào cặp, Nim đi bộ ra cổng. Hôm nay Tú Vân học 4 tiết nên không thể chở Nim về. Lại phải đi bộ một mình. Nim thở dài.

- Hey you!

Một giọng nói rất quen. Nim ngẩng mặt lên tìm kiếm.

- Tôi ở đây!

Nim nhìn sang phía bên trái cổng trường. Cậu bạn hôm nọ đang đứng dựa lưng vào tường, một tay bỏ trong túi quần còn tay kia đưa lên vẫy vẫy, nụ cười đáng yêu ấy lại xuất hiện. Nim thấy vui vui trong lòng. Cô bé tiến lại, không quên mở cặp lấy cây bút và cuốn sổ.

- Tôi đợi bạn nãy giờ! Đứng mỏi cả chân!

( Sao lại đợi tôi???)

- Vì tôi muốn được bạn đãi đi ăn!

( Cái gì??? Đi ăn???)

- Uh! Hôm bữa lỡ mất buổi ăn sáng do bạn mời, tôi đã thấy tiếc đứt tóc rồi! Nên lần này mới cố đứng ở đây để chờ bạn nè!

Nim bật cười.

( Thế bạn muốn ăn gì???)

- KFC!

( Cái gì??? Tôi có phải là đại gia đâu!) – Nim đưa mảnh giấy lên với thái độ khá nhăn nhó.

- Ha ha! Đùa thôi! Tôi cũng không thích ăn mấy thứ đó!

Nim lắc đầu ngán ngẩm.

Bỗng cậu nhóc lấy mũ lưỡi trai đội lên đầu, thái độ khá hốt hoảng. Nim nhìn trời, chiều rồi làm gì có nắng.

- À! Đây là thói quen của tôi! Đi đâu cũng phải đội mũ bất kể ngày hay đêm!

Nim tỏ vẻ hiểu.

( Mình đi thôi)

- Uh!

Nhưng chỉ bước được vài bước thì có ai đó đứng đằng sau lôi Nim lại. Cô bé hốt hoảng quay đầu nhìn.

Đây không phải là lũ người của Devil sao???

CHAP 6: BỮA ĂN TỐI KHÓ NUỐT

Nim hốt hoàng vùng vẫy. Nhưng lũ người đó cứ nhất quyết lôi Nim về phía chiếc xe ô tô đen trước cổng.

Quay đầu nhìn lại, cậu nhóc đã biến mất…

Và thế là cô bé bị lôi lên chiếc xe đáng sợ đó. Vừa ngồi vào trong, Nim giật mình khi thấy Devil đã ngồi trong đó tự bao giờ, hai tay vòng lại, đầu ngửa ra thành ghế sau lưng, mắt lim dim như đang ngủ.

- Chào! Lâu rồi không gặp nhau! – Devil vẫn không mở mắt.

Nim ngoảnh mặt đi, cứ hễ thấy Devil là cô bé thấy sợ hãi và căm ghét.

- Bữa nay bạn hơi khác đó! Bạn khiến tôi thấy không vui chút nào! – Devil vừa nói vừa vùng dậy, tiến sát mặt Nim, ánh mắt sắc lẻm khiến cô bé nổi da gà.

Lần này thì Nim không thể chịu đựng được nữa, cô bé đẩy Devil ra khiến cậu nhóc dội vào cửa xe ô tô.

- Con nhỏ này! – vẻ mặt Devil đã xuất hiện sự tức giận.

- Cho xe chạy đi! – Devil nói lớn.

Nim sợ hãi vùng vẫy đập cửa. Cô bé không muốn đi cùng Devil, đi cùng với ác quỷ chỉ có thể thấy máu mà thôi. Hành động hốt hoảng của Nim khiến Devil nổi nóng, cậu ta cầm chặt láy hai tay của cô bé rồi đẩy mạnh Nim vào thành ghế đằng sau.

- Ngồi yên đi! – Ánh mắt như lưỡi dao ấy khiến Nim thấy sợ, cô bé đành ngồi im lặng.

- Thế mới đúng chứ! Đừng khiến tôi phải bực mình! – Devil mỉm cười, dần dần buông tay cô bé ra.

Chiếc xe đưa Nim tới một nhà hàng sang trọng nhưng không có bóng người. Cô bé lo lắng bước xuống xe. Và cũng như lần trước, Devil lại thản nhiên nắm tay Nim dẫn vào trong.

- Ngồi xuống đi! – Devil nói với giọng ra lệnh.

Nim mệt mỏi kéo ghế ra rồi ngồi xuống. Ngước nhìn xung quanh, đây là một nhà hàng đẹp, nhưng đi với ác quỷ thì nó cũng chỉ là một hang động tăm tối mà thôi. Nim buồn rầu cúi mặt xuống.

Những người phục vụ lần lượt đem món ăn ra, bày đầy cả bàn. Nim nhìn mà ngạc nhiên, trên bàn toàn những thứ đắt tiền, nhưng cô bé chẳng muốn ăn chút nào.

- Hôm nay tôi chẳng muốn ăn một mình nên đem bạn theo! Nhưng đừng nghĩ ngợi lung tung! Sau buổi tối nay hãy quên đi cuộc gặp gỡ này! Giờ thì ăn đi!

Nim không buồn nghe.

Sau một hồi thấy cô bé không có phản ứng gì, chỉ ngồi im lặng, Devil đặt mạnh chiếc thìa lên bàn, đôi mắt sắc lẻm hướng về phía Nim:

- Tại sao không ăn?

Nim lắc đầu.

- Tôi muốn bạn ăn!

Nim lại lắc đầu, ánh mắt lãnh đạm.

Và Nim giật mình khi nhìn thấy ánh lửa trong đôi mắt đáng sợ ấy. Devil đứng vụt dậy, cầm khăn trải bàn hất mạnh lên, tất cả đồ ăn cùng chén bát vỡ vụn nằm la liệt trên sàn. Nim hoảng sợ đứng bật dậy. Devil nắm tay đánh mạnh xuống bàn, gương mặt biến sắc.

- Tụi bây! Xử con nhỏ đi!

Nim toát mồ hôi, tim đập thình thịch. Cô bé lùi từng bước, đôi mắt hoảng sợ hướng về phía những tên đáng ghét đang tiến lại phía mình. Devil quả thật là tàn nhẫn…Nim ước chừng mình sẽ khóc. Sao Devil lại có thể đối xử với cô bé như vậy? Những câu hỏi cứ vòng vòng trong tâm trí Nim.

Bỗng tiếng bước chân dồn dập xuất hiện trong nhà hàng, lũ người đó quay mặt lại nhìn. Lại một băng đảng nào đó. Tên nào tên nấy cầm sẵn trong tay nào dao, mã tấu, gậy gộc trong rất đáng sợ.

- Thằng nhóc đây rồi! Anh em ơi! Xông lên huyết chúng nó đi!

Devil trợn mắt kinh ngạc nhưng cũng nhanh chóng tránh được cú đánh như trời giáng của lũ người lạ mặt.

Nim chắc rằng đó lại là những kẻ thù của Devil, cậu ta có thể không có bạn, nhưng không bao giờ thiếu kẻ thù.

Vậy là cuộc hỗn chiến xảy ra, người của Devil có mặc ở đây lúc này rất ít so với lực lượng của lũ người lạ mặt, việc bị thất thế cũng là chuyện đương nhiên.

Nim cùng mấy nhân viên nhà hàng run sợ đứng co cụm ở một bên góc tường.

Nhưng trâu bò đánh nhau thì không thể tránh khỏi ruồi muỗi bị dính đạn. Đám hỗn loạn nhanh chóng lan dần tới chỗ Nim đang đứng.
CHAP 7: KHI ÁC QUỶ CHẢY MÁU

- Đại ca! Con nhỏ này hình như là bạn gái của thằng nhãi Devil!

- Chờ gì nữa! Xử nó luôn đi!

Nim tái mét khi thấy tên côn đồ tay lăm lăm cây dao sắc, mặt đằng đằng sát khí tiến lại phía mình.

Á…

Trong phút chốc Nim thấy tất cả đều tối đen, chỉ còn cảm giác đau nhói ở bả vai.

Và điều không tưởng xảy ra…

Devil đã đỡ cho Nim và ôm cô bé ngã xuống.

Nim hoảng loạn nhìn gương mặt không còn giọt máu của Devil, cậu ta nhìn cô bé, đôi mắt vẫn ánh lên tia sáng sắc lẻm.

- Tụi bây! Chuồn thôi! Người của nó đến rồi!

Lũ côn đồ dần dần rút đi. Nhà hàng bây giờ chỉ còn là một bãi chiến trường tan hoang và những con người nằm la liệt dưới nền. Nim đỡ Devil dậy, khóc thét lên và cố sức lay cậu nhóc tỉnh dậy nhưng vô vọng.

- Cậu chủ??? Sao thế này??? – Một người đàn ông trung niên mặc áo vest đen chạy vào.

Ông ta nhanh chóng bế Devil lên xe ô tô, Nim cũng đi theo. Chiếc xe nhanh chóng chạy đến bệnh viện thành phố.

Cả quãng đường, Nim cứ rấm rứt khóc, cô bé không dám khóc to, nhìn gương mặt cùng cái áo trắng đầy máu của Devil, Nim thấy mắt mình như nhoèn đi. Ác quỷ giờ đây không thể ác được nữa…

- A lô! Điều tra cho tao tụi đó thuộc băng nào, thằng nào cầm đầu rồi đem người tới xử sạch sẽ cho tao!

Đó là những lời của người đàn ông đó. Nhưng Nim không để ý gì, trong đôi mắt của cô bé bây giờ, chỉ có Devil và máu…

Tại bệnh viện.

Đã hơn 2 tiếng đồng hồ trôi qua, Nim cùng người đàn ông ngồi trên băng ghế chờ đợi trước cửa phòng cấp cứu.

- Cháu là bạn học của cậu chủ à?

Nim giật mình khi nghe người đàn ông cất lời hỏi.

Chần chừ một lát, cô bé cũng gục đầu.

- Có lẽ cháu sợ lắm! Việc này xảy ra với cậu chủ không phải là lần đầu tiên, nhưng vết thương lần này khá nghiêm trọng…- Ông ta thở dài.

Nim nghe thế lại thấy buồn hơn, chỉ biết cúi đầu. Tất cả cũng vì đỡ cho cô bé mà ra nông nỗi này.

- Thật vui vì cậu chủ có bạn! Từ trước đến giờ lúc nào Kha cũng chỉ có một mình, cậu cô đơn lắm! Chưa bao giờ thấy cậu đi cùng ai…

Nim thoáng ngạc nhiên, đôi mắt vẫn ươn ướt.

- Ai là người nhà của bệnh nhân Thái Trình Kha?

Giọng bác sĩ cất lên khiến Nim và người đàn ông giật mình đứng dậy.

- Bác sĩ! Cháu nó có bị làm sao không ạ?

- Vết thương ở lưng không nặng lắm nhưng cũng mất khá nhiều máu, còn những vết thương ở đầu và chân tay chỉ là trầy xước va đập nhỏ không có ảnh hưởng gì nghiêm trọng. Gia đình cần chú ý bồi dưỡng cho bệnh nhân. Trước mắt cậu ấy đang bất tỉnh, phải ngày mai mới có thể mở mắt.

- Dạ! Cám ơn bác sĩ!

Nim lắng nghe lời của vị bác sĩ mà thấy lòng đau nhói. Cũng may Devil không có mệnh hệ gì, nếu không, chắc Nim ân hận đến chết mất.

Nim cùng người đàn ông vào phòng bệnh, Devil đang nằm đó, có lẽ là đau lắm, cô bé nghĩ vậy rồi tự dưng thấy thương cậu nhóc ghê gớm. Devil dẫu sao vẫn là con người, mãi mãi là thế…

Ngồi một hồi lâu thì người đàn ông đứng dậy nói với Nim:

- Giờ bác phải về nhà thông báo cho ông chủ và bà chủ. Phiền cháu ở lại trông nom cậu chủ dùm nhé!

Nim gật đầu. Giờ mà về nhà thì cô bé cũng không ngủ được.

Đêm khuya yên tĩnh, chỉ mỗi mình Nim và Devil trong căn phòng vắng. Cô bé đang nhìn Devil, nhìn ác quỷ đang chảy máu…
CHAP 8: NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI.

Devil giờ chỉ còn là một người thiếu khả năng kháng cự.Con người ta không thể mạnh mẽ mãi được, phải có lúc quỵ xuống để biết đau và chảy máu, để cần một trái tim nào đó bảo vệ và vỗ về…

Bây giờ, Nim mới có cơ hội nhìn kĩ khuôn mặt Devil. Phải nói như thế nào nhỉ? Đẹp trai! Đúng! Devil rất đẹp trai, là con của hoa hậu và diễn viên nổi tiếng thì khôi ngô tuấn tú là chuyện tất nhiên. Một đôi mắt đẹp, 2 mí, đuôi dài với hàng mi rậm dường như cố bao che một nỗi buồn nào đó, chiếc mũi cao dọc dừa thanh nhã, một cái miệng mà mỗi khi cười sẽ như mặt trời chiếu vào đêm đông. Đó là Nim nghĩ thế chứ chẳng bao giờ người ta thấy được một nụ cười từ đôi môi đó. Vì Devil là ác quỷ…biết cười thì sao gọi là ác quỷ được…

Nim còn nhìn thấy Devil đeo hai chiếc bông tai ở hai bên và một chiếc nhẫn bản to ở bên bàn tay trái. Hình như chúng là một bộ thì phải….

Nim cứ suy nghĩ miên man như thế rồi ngủ thiếp đi bao giờ không biết.

………….

Có lẽ cô bé sẽ ngủ tiếp nếu như tiếng chuông báo tin nhắn không rung rung trong bọc quần. Nim mắt nhắm mắt mở, vừa lấy tay cào cào đầu vừa lôi điện thoại từ trong bọc ra đọc tin nhắn. Là của anh trai, ạnh hỏi xem cô bé đã ngủ dậy chưa. Nim mỉm cười rồi cất điện thoại vào trong túi quần. Xong xuôi đâu đó cô bé vươn vai chào ngày mới. Tất cả những hành động kì cục đó đều được thu vào đôi mắt đang mở to hết cỡ của Devil.

Và Nim suýt nữa té xuống đất khi nhìn thấy Devil đang nhìn mình như nhìn một sinh vật lạ. Mặt cô bé đỏ ửng lên, theo phản xạ, Nim đứng bật dậy rồi chạy ra khỏi phòng.

Phải hơn 15 phút sau Nim mới lấy lại bình tĩnh để bước vào phòng đối diện với Devil.

Cô bé nhẹ nhàng mở cửa phòng, mặt hơi cúi xuống, căn bản vì Nim sợ đôi mắt của Devil.

- Vào đây làm gì nữa! Đi về đi! – Devil lạnh lùng.

Nim huơ huơ tay.

- Chăm sóc tôi à? Không cần! Về đi!

Có lẽ đó là người thứ 3 sau anh trai và Tú Vân hiểu những gì mà cô bé muốn nói thông qua cử chỉ của người câm.

( Tôi không về đâu! Tôi muốn ở đây với bạn! )

- Cút đi! Tôi không cần thương hại!

( Vì đỡ cho tôi mà cậu bị thương! Tôi không thể…)

- Im! Tôi đỡ cho bạn không phải vì sợ bạn bị thương mà sợ Devil này phải mắc nợ một đứa con gái. Đằng nào cũng do tôi dẫn bạn đến đó, nếu bạn có bị gì thì tôi phải chịu trách nhiệm. Tôi không thích nợ ai cả! Hiểu rồi chứ? Giờ thì cút về đi!

Nim đứng khựng lại một lát, nhưng cô bé không tự ái chút nào. Không phũ phàng, không tàn nhẫn, không lạnh lùng thì không phải là Devil.

- Tôi nói mà bạn không nghe hả? Về đi! Tránh xa khỏi mắt tôi! Phải nhìn một kẻ khuyết tật không biết nói chuyện làm tôi khó chịu như thế nào bạn có biết không?

Nim ngỡ ngàng. Lại sự khinh thường đó. Sao con người ta không công bằng được một chút nhỉ? Lòng cô bé thắt lại, Nim thở dài rồi quay lưng bước đi.

Lúc đó ở ngoài hàng lang bệnh viện hình như có tiếng người đang nói chuyện. Nim cũng không buồn để ý.

- Đứng lại! – Devil nói lớn.

Nim vẫn lấy tay mở cửa phòng.

- Tôi nói mà bạn không nghe hả? – Devil giận dữ

Nim buông tay ra khỏi cái nắm cửa rồi quay lưng lại, ánh mắt khó hiểu.

- Lại đây! – Devil ra lệnh.

Nim từ từ tiến lại.

Tiếng bước chân ngày càng tới gần.

- Nhanh lên! – Devil có vẻ vội vã.

Nim không hiểu chuyện gì cả. Ngay khi tới giường bệnh, Devil bất ngờ cầm tay cô bé kéo ngồi xuống và ôm chặt Nim vào lòng làm cô bé không kịp phản ứng.

Cánh cửa phòng mở ra. Người đàn ông hôm qua và một người phụ nữ rất xinh đẹp bước vào…

Tất cả đều sửng sốt khi chứng kiến cảnh tượng đó. Nim cố sức vùng vẫy nhưng những gì mà Devil nói nhỏ bên tai khiến cô bé đành ngồi im lặng:

- Muốn trả ơn tôi thì ngồi yên đi!

- Trình Kha! Cậu đang làm cái gì thế??? Cô ta là ai???- người phụ nữ tức giận chỉ tay về phía Nim, giọng run run.

Lúc này Devil mới nhẹ nhàng buông Nim ra, nhưng vẫn lấy tay khoát vào vai cô bé, nở một nụ cười mỉa mai:

- Chào dì! Ba tôi đâu mà phải phiền dì đến đây thế?

Dì???? Nim ngạc nhiên.

- Trả lời đi! Cô ta là ai????

- Dì hỏi gì lạ thế? Nhìn cũng biết mà! Đây là người yêu của tôi! Dì và ông già sắp có con dâu rồi đó!

Mặt người phụ nữ biến sắc, Nim thì tròn mắt chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Đừng có nói dối! Cô kia! Tránh xa Trình Kha ngay lập tức! Tôi không cho phép cô chạm vào người cậu ấy! – Người phụ nữ nổi giận chỉ tay vào mặt Nim la lớn, thái độ như thể một sự ghen tuông.

- Cô im đi! Hôm nay Devil này mở miệng gọi cô một tiếng dì là đã nể tình ba tôi lắm rồi! Đừng có được nước mà lấn tới! Ai cho cô xen vào chuyện của tôi! Về nhà mà lo cái chức phu nhân tổng giám đốc đi!

Nim nhìn hai con người đang bốc lửa ngùn ngụt mà thấy ngỡ ngàng. Qua cách xưng hô và thái độ thì người phụ nữ xinh đẹp quý phái này hình như là mẹ kế của Devil, nhưng cô ta còn trẻ quá, nếu chùi lớp phấn son trên mặt đi thì chỉ mới bằng tuổi Nim hoặc lớn hơn 1 tuổi là cùng. Nim nghĩ thế mà rùng mình.

CHAP 9: LẦN CUỐI CÙNG...

- Cậu…cậu được lắm! – người phụ nữ nói trong giận dữ rồi quay lưng bỏ đi, không quên để lại cho Nim một cái liếc đáng sợ.

- Ơ! Bà chủ…!! – người đàn ông bối rối, quay sang nhìn Devil rồi tất tả chạy theo người phụ nữ.

Đến lúc này Nim mới nhìn thấy được khuôn mặt buồn bã tột độ của Devil, không còn sự giận dữ hay hung hăng như hồi nãy nữa. Nim lắc nhẹ đầu, thở dài rồi đứng lên bước về phía cửa phòng. Lúc này Devil cần một mình, có lẽ vậy…

Đi một mình trên đường, cô bé thấy lạnh lạnh trong lòng. Con người ta đôi khi thật khó hiểu. Có lẽ người như Devil thì chẳng bao giờ Nim có thể hiểu được.

Về đến nhà, vừa thẫn thờ suy nghĩ Nim vừa tra chìa vào ổ khóa để mở cổng.

Chợt có một luồng hơi lạnh sau lưng khiến Nim giật mình…

Nim sợ đến mức run tay làm tuột chiếc chìa khóa xuống đất. Cô bé quay ngoắc lại, môi mím chặt.

- Làm gì mà bạn sợ hãi thế??? Tôi đây mà!

Lúc bấy giờ Nim mới hoàng hồn. Là cậu nhóc ấy…

- Xin lỗi vì làm cho bạn sợ! Tôi đứng đợi ở đây gần cả tiếng đồng hồ rồi! Muối cắn nát cả chân!

Muỗi à??? Sáng sớm thì làm gì có muỗi! Nim tỏ thái độ khó hiểu.

- Ha ha! Tôi đùa tí cho vui ấy mà! Đừng vào nhà nữa, mời tôi đi ăn sáng đi!

Một đứa con trai khá “tự nhiên”, đến mức làm cho người ta thấy ái ngại.

Nhưng Nim cũng đang đói, trong nhà lại chỉ có sữa và bánh, ăn hoài kể cũng ngán. Cô bé nhặt chìa khóa lên cất vào cặp rồi dẫn cậu nhóc đi.

Và cậu ta lại hát. Nhưng Nim thích nghe.

Chợt nhớ ra điều gì, Nim vội lấy cuốn sổ và cây viết rồi ghi nhanh vào, xong xuôi đưa trước mặt cậu nhóc.

(Bạn tên gì???)

- À! Quên mất! Tôi cũng chưa biết tên bạn! – cậu nhóc cười khì.

( Tôi tên là Đỗ Quyên, nhưng mọi người vẫn hay gọi là Nim)

- Nim??? Tên nghe lạ nhỉ? Tên tôi là Phụng, Nhật Phụng!

Nim gật đầu mỉm cười.

Cả hai đi ngang cửa hàng kinh doanh ti vi lớn nhất tỉnh, họ trưng bày mấy chục cái màn hình phẳng trước cửa nhìn giá trị vô cùng. Chợt Nim trông thấy tin tức thời sự có chiếu mặt của một ai đó rất quen, rất giống một người…

Nhưng chưa kịp nhớ ra đó là ai thì đã bị Phụng kéo đi.

- Tôi đói lắm rồi! Đi thôi!

Nim dẫn cậu nhóc vào một quán phở bình dân gần trường. Nim và anh trai là khách quen ở đây.

- Ăn phở à? Cũng được! – Phụng cười híp mắt.

Cô chủ quán không biết từ đâu “lượn ra” thật nhanh.

- Chào hai cưng! Nim hôm nay dẫn bạn tới ủng hộ quán chị à? Xinh trai đáo để! Hai cưng ăn cái gì nào?

Hỏi cho có lệ vậy thôi chứ ánh mắt của chị ấy cứ nhìn chằm chằm vào Phụng, tần số nhấp nhánh là 100 cái/ giây.

- À uh! Chị cho tụi em 2 tô tái! – Phụng vừa cười vừa nhăn nhăn đau khổ.

- Ok! 2 tái Tươi ơi! – chị ấy vừa kêu vừa cười ha hả lấy tay vỗ vỗ vào lưng của cậu nhóc khiến Nim thấy ái ngại.

Chị chủ quán tên là Bo, nghe cái tên là có thể đoán được ngoại hình! Có lẽ chưa ai quên được vụ việc chị ấy dùng một tay giáng một cú “trời đánh” vào lưng của một tên ăn quỵt khiến hắn ta dội thẳng vào cột nhà và bất tỉnh nhân sự khi vẫn còn ôm cây cột đó. Người ta gọi đó là “nội công thâm hậu”! Chị Bo xưa nay còn có một đặc điểm rất cá biệt là tính “mê trai đẹp”, không cần biết tuổi tác địa vị học vấn, miễn là đẹp đều được chị ấy chăm sóc ưu đãi tận tình ( có lẽ tên ăn quỵt đó cũng không được xinh trai cho lắm nên mới bị bụp thê thảm như vậy). Thật ra chị ấy cũng không làm gì quá đáng ngoài việc ngồi và nhìn những “mỹ nam” ăn phở. Tuy nhiên, thông thường, cái nhìn của chị khiến người ta không tài nào húp nỗi nước phở chứ đừng nói đến chuyện là nhai được sợi phở.

Như lúc này đây, Nim thấy tội nghiệp cho Phụng khi cậu nhóc cứ ăn 1 miếng là lại dợn dợn bốn năm lần, đau khổ vô cùng…

Nim đành vỗ vỗ vai chị Bo tỏ ý xin chị ấy tha cho cậu bạn đáng thương.

- Chị có làm gì đâu! Chỉ nhìn thôi mà! – chị Bo “ngây thơ” đáp lại.

Cô bé lắc lắc cái đầu.

- Thôi thôi! Nể tình em và anh Quốc, chị sẽ đi vào trong, ok? Đắng nào thì cũng chả có ai đẹp trai được bằng anh em đâu! – chị Bo ban đầu hơn “bất mãn” nhưng rồi cũng cười xòa.

- Cám ơn bạn nhé! Đó là người phụ nữ đáng sợ nhất mà tôi từng gặp đó! – Phụng mừng rỡ như vừa thoát chết

Nim bật cười ha hả.

………….

- Chúng ta đi chụp ảnh Hàn Quốc nhé! Lần này tôi trả! – cậu ta khoác vai Nim “rủ rê”

( Chụp ảnh ư??? Để làm gì???)

- Thì để làm kỉ niệm chứ làm gì! Kỷ niệm việc Nim đã từng quen với một Nhật Phụng lang thang cơ nhỡ!

Nim ngạc nhiên nhưng rồi cũng đồng ý. Cô bé không có nhiều bạn nên khi đã coi ai là bạn thì cô tin tưởng tuyệt đối.

Và thế là trong phòng chụp ảnh, Nim đứng yên mặc cho Phụng làm hết kiểu này đến kiểu khác, nào là kiểu của tinh tinh, sư tử, mèo hay thậm chí là những hành động quá khích như ôm và…hôn cô bé nếu như Nim không tránh ra kịp thời.

Hết một buổi sáng, Nim chia tay Nhật Phụng ở ngã rẽ đầu đường. Trước khi đi, Phụng đứng lại cầm tay cô bé, ánh mắt kì lạ
CHAP 10: CUỘC TRỐN CHẠY ĐÁNG SỢ.
- Tôi thích bạn rồi đấy! Điều đáng yêu nhất của bạn là dù không nói được nhưng vẫn khiến người khác hiểu tất cả. Tạm biệt bạn ở đây! Từ bây giờ, bạn sẽ không còn được gặp một Nhật Phụng vui vẻ hồn nhiên, mặc áo pull, quần hộp, đi giày Adidas và đội mũ lưỡi trai nữa đâu!

Và cậu ta đặt một nụ hôn lên trái Nim, một cách rất nhẹ nhàng…

Nim không kịp phản ứng gì, thẫn người nhìn bóng cậu bạn khuất dần sau con hẻm nhỏ…

Bây giờ cô bé chỉ còn một mình, Nim ghét cảm giác cô đơn này, anh trai đi lâu quá…Có lẽ tối nay Nim phải nhắn tin cho Tú Vân sang ngủ cùng mới được. Nghĩ thế, cô bé mở cặp tìm điện thoại. Nhưng cái alo đã không cánh mà bay…

Nim hốt hoảng lục cặp tìm kiếm, hình như đêm qua cô bé không để nó trong cặp mà để trong bọc quần thì phải, nhưng trong bọc quần cũng không có!

Thôi chết! Nim vỗ
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Fri Jun 15, 2012 1:19 pm

Hả? Zị là sao? Kết thúc zi` kì zi., Devil là a trai Nim ak'?????? Nhưng tóm lại Nim có cưới Devil ko?? Còn Angle ko lẽ như zi. mãi. :milk24:
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Fri Jun 15, 2012 1:25 pm

Chưa hết đâu,mình để thế cho hồi hộp keke,chiều mình up nốt :milk5:
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Fri Jun 15, 2012 1:30 pm

WHAT???? Mình tường đó là kết thúc?? Làm xém nữa đột quỵ, chết lâm sàn, đau tim,..... :milk4: :milk27: :milk38:
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Fri Jun 15, 2012 1:40 pm

Bạn thông cảm vì mình muốn thêm phần hồi hộp,gay cấn thui :milk5: Tên truyện cũng là Shock tình mà
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sat Jun 16, 2012 12:29 pm

CHAP 123: VÒNG TRÒN OAN NGHIỆT
.
- Thằng nhóc này là đứa nào mà dám vào hôn lễ của người ta gây sự thế hả ? – Chấn Song mặc dù rất không đồng ý cuộc hôn nhân này nhưng ông ta cũng không chấp nhận những việc làm ảnh hưởng đến thể diện của mình.
.
- Ông im đi ! Chính ông là nguyên nhân của mọi nỗi đau và oan trái ngày hôm nay ! Chính mấy người – Đỗ Quốc nổi giận đưa tay chỉ vào tường người một, đầu tiên là Thái Chấn Song, sau đó là bác Thoại Mỹ - và cả cái bà Diễm Lan đang nằm trong bệnh viện nữa, tất cả mất người đã vì ân oán của thế hệ trước mà để bây giờ em của tôi phải hứng chịu ! Nhưng chúng chính là máu mủ của mấy người cả mà, làm sao mấy người lại nhẫn tâm như vậy được chứ ?????????? – Đỗ Quốc dường như muốn hét lên, tất cả những người có mặt trong hôn lễ đều thảng thốt trước những lời mà cậu vừa nói, mọi ánh mắt đổ dồn về những nhân vật chính vừa được anh trai Nim nêu tên.
.
- Cậu đang nói cái gì thế ???? Cậu bình tĩnh đi ! – Bác Mỹ nãy giờ im hơi lặng tiếng bây giờ mới cất lời, khuôn mặt bà cũng không giấu nỗi vẻ ngạc nhiên khi người mà bà bí mật đưa sang Mỹ hoạt động để đến lúc chín muồi bà đưa cậu ta đạp nát tập đoàn Russ của Thái Chấn Song đang đứng trước mặt chủ nhân của mình để chỉ tội chính bà.
.
- Làm sao tôi có thể bình tĩnh được chứ khi người chịu mọi đau khổ lại là đứa em gái mà tôi yêu thương nhất ????? 19 năm về trước, chính thù hận đã khiến cho mấy người tự đánh mất hạnh phúc của bản thân rồi đưa nỗi đau truyền sang thế hệ con cái mấy người. Việc làm của mấy người quá ngu xuẩn mà cho đến bây giờ tôi cũng không thể nào tin được ! – Đỗ Quốc nói như buộc tội.
.
- Này ! Mày im đi không ???? Ở đây không phải nơi để mày nói chuyện lung tung ! Hãy mau cuốn gói đừng để Chấn Song này phải nỗi giận ! – Chấn Song hậm hực.
.
- Bà Mỹ, bà có nhớ cái tên CK không ????
.
Không những Thoại Mỹ mà ngay cả Chấn Song khi nghe thấy hai chữ đó thì bỗng dưng mặt mày tối sầm lại, người như không còn đứng vững, mặc dù hai con người này đang ở hai trạng thái cảm xúc khác nhau, một người vỡ òa trong ngạc nhiên và sung sướng, người còn lại là nỗi oán hận dâng trào....
.
- CK là người đàn ông duy nhất mà bà yêu phải không ? CK cũng chính là cha đẻ của cặp cô dâu và chú rể đang đứng trên lễ đài kia đúng không ????? Những cuộc tình không quang minh chính đại luôn đem lại những hậu quả khôn lường, và ngày hôm nay thì hậu quả đó đã hiển hiện....- Đỗ Quốc đau khổ nhìn lên đứa em gái đáng thương của mình, cậu cũng đưa mắt nhìn gương mặt vô hồn của Devil....
.
- Cậu...cậu...đang nói cái gì thế ? – Bác Thoại Mỹ nói không ra hơi.
.
- 19 năm về trước ,một vòng tròn tình yêu đã quấn CK, bà, ông Chấn Song, bà Diễm Lan rơi vào vòng oan nghiệt. Bà và CK yêu nhau từ trước, Chấn Song lại yêu bà tha thiết, Diễm Lan lại yêu Chấn Song. Trong khi CK đã có vợ và một đứa con trai nhưng bà và ông ta vẫn lén lút quan hệ vụng trộm mặc cho việc lúc đó bà đã là phu nhân của tập đoàn Russ. Rồi cái gì đến cũng đã đến, ngay sau thời điểm vợ CK có thai vài tuần thì bà cũng mang trong mình giọt máu của ông ta mà không phải là của Thái Chấn Song. Rồi cũng chính Diễm Lan lại là người báo tin đứa trẻ trong bụng Thoại Mỹ không phải là con của Thái Chấn Song cho ông ta biết. Và oái oăm hơn là việc 2 đứa trẻ lại ra đời cùng một ngày tại cùng một bệnh viện, lớn lên chúng vô tình gặp nhau và yêu nhau để rồi dẫn đến cái kết cục bi thảm hôm nay. Nếu như ở Mỹ tôi không gặp được bà y tá – người duy nhất biết được sự thật này và ngay sau đó đã bị mấy người tìm mọi cách giết hại thì có lẽ mọi chuyện sẽ còn diễn ra tồi tệ hơn và mãi mãi bị chôn vào dĩ vãng !
.
- Anh ơi ! Đừng nói nữa ! Em không muốn nghe !!!!!!!!! – Nim lấy hai tay ôm chặt tai hét lên trong cay đắng.
.
- Không ! Em phải nghe ! Anh không thể tiếp tục nhìn em đi vào con đường oan nghiệt đó nữa! CK không phải là người xa lạ! Em biết không??? Ông ta không phải là người xa lạ! Ông ấy chính là cha ruột của anh em mình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Nim thấy bầu trời trước mặt mình vội vã tối xụp xuống, mọi thứ quay cuồng….Tình yêu…thù hận….kiếp trước….kiếp sau …. Hạnh phúc….nỗi đau….song song tồn tại….Nim lịm đi trong tuyệt vọng đắng cay, trong hàng nước mắt trào dâng ướt đẫm chiếc váy cưới trinh nguyên của ngày vu quy đáng nhớ….
.
Devil nhìn Nim ngã người xuống nền nhà bằng đôi mắt dường như không còn sức sống…Nim ngất đi thì cậu cũng chết hẳn trong tâm tưởng….Cuối cùng thì Devil cũng tự lý giải được tại sao Thái Chấn Song là cha mình nhưng lại đối xử với mình tàn nhẫn, độc ác như thế! Nhưng thật sự cậu không muốn biết được sự thật này, cậu không muốn mọi chuyện xảy ra như thế này….Cái sự thật phũ phàng rằng cậu và người cậu yêu thương nhất trong cuộc đời cùng mang một dòng máu cứ khiến cả tâm hồn lẫn thể xác của cậu như bị hàng trăm mũi dao đâm thẳng vào, xoáy sâu đến tận gan ruột……..
.
Ngày cưới trở thành ngày của sự thật…
Ngày cưới trở thành ngày của đau thương…
Ngày cưới trở thành ngày đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời của hai nhân vật……….
……………………………………………………..
CHAP 125: NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC
.
Có quá nhiều bí mật được phơi bày, những bí mật quá lớn đã chèn đi những bí mật nhỏ….ví như không ai để ý rằng…Hoàng Thoại Mỹ…cô ca sĩ nổi tiếng một thời và biến mất cùng tiếng nói bây giờ lại cất lời…..và cũng không ai biết rằng sự câm lặng trong một thời gian dài đó chỉ là một màn kịch….
.
Bệnh viện...9h30 tối….
.
Nim vùng mình tỉnh dậy sau cơn ác mộng, mọi chuyện cứ ngỡ chỉ là ác mộng mà thôi nhưng sao lại khiến người ta đau đến thế. Cô bé từ từ mở đôi mắt vẫn đỏ hoe vì khóc quá nhiều, đầu tiên Nim thấy trần nhà trắng bóc, tiếp đến cô bé thấy những sợi dây chuyền nước ngang dọc trước mặt mình…Và đau nhất là cô thấy Devil, người đáng lẽ ra sẽ là người đàn ông của cả đời Nim đang ngồi bên cạnh giường, đưa đôi mắt với đôi mày rậm tha thiết nhìn mình, bàn tay kia của Nim vẫn đang nằm trọn trong cái nắm tay thật chặt của cậu nhóc…
.
- Devil………… - Nim cất tiếng gọi trong day dứt xót xa.
.
- Em đừng nói gì hết…Cứ im lặng như thế…..Anh muốn ngồi ngắm cô dâu của mình….- Devil nói bằng thái độ tự nhiên, nhưng sao mà Nim cứ nghe như là tiếng khóc. Cô bé lắc đầu trong đau đớn….
.
- Anh ơi….anh đừng như thế….anh làm em đau…..- Nim nói với giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
.
- Anh không sao hết! Anh vẫn là Devil! Vẫn là Thái Trình Kha ! Vẫn là chồng của em ! Chúng ta là của nhau.....đó mới chính là sự thật ! – Devil siết chặt tay, cúi người đặt một nụ hôn dài trên môi Nim, cô bé chẳng phản ứng gì, chỉ khóc...khóc....khóc.....
.
- Chúng ta vẫn sẽ là vợ chồng phải không anh ???? Mãi mãi như thế phải không anh ????? – Nim nói với khuôn mặt đầy hy vọng, mặc dù sự hy vọng đã nằm trọn trong niềm tuyệt vọng vô bờ....
.
- Tất nhiên là thế....Không ai có quyền chia rẻ chúng ta....Không ai cả ! – Devil nói với gương mặt sắc lạnh, đôi mắt vốn từ lâu đã tràn đầy nồng ấm đột ngột ánh lên những tia nhìn sắc lẻm....
.
- Devil ! Mở cửa đi ! Cậu đừng làm điều gì dại dột nữa ! Devil ơi ! Mở cửa đi ! Bình tĩnh lại đi !!!!!!!!!!!!!!!! – tiếng đập cửa rầm rầm cùng những tiếng la hét ở bên ngoài khiến Nim giật mình hướng mắt nhìn ra. Chắc hẳn cô bé không biết rằng từ lúc mình được đưa vào đây thì Devil đã khóa chặt cửa ở bên trong và không cho bất cứ ai vào, cậu nhóc cũng khẳng định nếu bất cứ ai dám phá cửa bước vào thì đừng trách cậu tàn nhẫn.
.
- Em đừng để ý đến họ, họ là những kẻ xấu xa, họ muốn cướp em khỏi cuộc đời anh. Anh không bao giờ cho phép điều đó xảy ra ! Không bao giờ.....- Devil hét lên, gương mặt là sự hòa lẫn giữa nỗi đau và sự phẫn uất.
.
Nim nằm trên giường bệnh, nhìn Devil rồi đưa tay ôm mặt khóc nức nở. Tại sao cuộc đời này lại bất công như thế chứ ???? Tại vì sao một cô gái tốt bụng như Nim lại phải chịu nỗi đau lớn như thế này chứ ???? Chính Nim còn không chịu đựng được thì thử hỏi làm sao Devil chấp nhận được ????????
.
- Em không việc gì phải khóc cả ! Hôm nay là ngày cưới của chúng ta ! Là ngày hạnh phúc của chúng ta ! Họ ghen tỵ nên muốn phá vỡ điều đó ! Em hiểu không ???? – Devil lấy tay lau những giọt nước mắt trên mặt Nim, khuôn mặt đầy vẻ tự tin, một sự tự tin như kiểu gồng mình chịu đựng....
.
- Em chết mất ! Em không thể chấp nhận được chuyện này anh ơi ! Em chết mất thôi ! – Nim gắng gượng ngồi dậy ôm lấy Devil tìm chỗ dựa. Từ bấy lâu nay cứ lúc nào lo lắng hay sợ hãi thì cô bé luôn tựa vào người Devil để tìm sự che chở và bảo vệ. Nhưng bây giờ, nếu là anh em thì làm sao Nim làm thế được nữa ???? Rồi ai sẽ cùng cô đi hết cuộc đời này....Làm sao cô sống nỗi khi mà người đi bên cạnh mình không phải là Devil ???????
.
- Đó không phải là sự thật ! Đó không thể là sự thật ! Sứ mệnh của chúng ta sinh ra là để yêu nhau chứ không phải để làm anh em ! Không thể nào như thế được ! – Devil ôm lấy Nim mà lòng đau đớn, cả người cậu nhóc run lên như muốn kìm lại nỗi lo sợ đang bủa vây hồn mình...
.
- Nhưng đó lại là sự thật.....- Câu kết luận của Nim khiến cả hai rơi vào im lặng, một sự im lặng mang màu đen của đau thương, màu đỏ của uất hận và sợ hãi....Cho đến lúc nãy Nim và Devil vẫn quá choáng váng khi nghĩ về điều đó, khi nghĩ về một nỗi oan nghiệt khi người mình yêu lại cùng chung huyết thống với mình.....
.
- Tại sao chứ ???? Tại sao chứ ????? Nếu như thế thì thà rằng anh không có mặt trong cõi đời này....thà rằng chúng ta chỉ là cát bụi vô tình không bao giờ gặp nhau.....Nhưng anh yêu em rồi....Anh yêu em hơn chính bản thân mình nữa thì làm sao đây ???? Làm sao đây chứ ????? Đó là tình yêu, mãi mãi không thể là tình máu mủ được.......- Devil ôm Nim lắc đầu quầy quậy, những giọt nước mắt đã bắt đầu tuôn ra không thể ngăn lại chứng tỏ nỗi đau và sự chịu đựng trong lòng đã lên đến đỉnh điểm....
.
- Em...em không biết....em không biết......anh là chồng em....- Nim xót xa hòa mình trong nỗi đau với Devil. Nỗi đau mà chỉ những người trong cuộc mới cảm nhận và thấu hiểu được.
.
- Cả thế gian này ghen ghét với tình yêu của chúng ta....Nhân thế đưa ta vào nỗi oan nghiệt...Nhưng chúng ta không thể chấp nhận điều đó...Không thể......- Devil rút trong tay mình một chiếc dao sắc nhọn....Một cú shock quá lớn đều có thể khiến con người nghĩ đến những hành động khôn lường.....
.
- Devil....- Nim run lên khi nhìn thấy con dao, mắt nhòe đi....
.
- Em đi cùng anh chứ ????? Nếu ở cõi thực người ta không cho hai đứa mình thành đôi thì chúng ta sẽ rời khỏi nơi này để đến với một thế giới khác……Một thế giới chỉ có hạnh phúc……- Devil hướng đôi mắt tha thiết nhìn Nim, trong mọi vấn đề cậu nhóc rất quyết đoán và mạnh mẽ, và khi tình yêu của cả đời cậu không còn cơ hội để sinh sôi thì với bản tính của mình, cậu sẵn sàng chọn con đường chết….
.
Nim mở to mắt nhìn Devil…Cô bé cũng đang quay cuồng trong đau khổ như cậu nhóc….Hay chăng đó chính là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề…..
CHAP 126: SAY GOODBYE....
.
Devil đưa con dao sáng loáng lên trước mặt, đôi mắt tối dần đi vì đau đớn….Nim không nói gì….nước mắt nghẹn đắng bờ môi….
.
- Dừng lại đi! Các em điên rồi hả?
.
Tiếng phá cửa kèm theo tiếng hét thất thanh của Đỗ Quốc khiến Nim và Devil sửng người nhìn lại. Nhanh như chớp người của Đỗ Quốc đã chạy ngay đến ghì chặt người Devil, hất con dao rơi xuống đất. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến ác quỷ không thể trở tay kịp, nhưng cũng chỉ có cách này mới ngăn cản được khát vọng muốn chết cùng tình yêu của đại thiếu gia si tình…
.
- Các người đưa Trình Kha đi khỏi nơi này đi! Nhanh lên!
.
Anh trai Nim ra lệnh, và những bóng người mặc áo đen dùng hết sức lôi cậu nhóc ra ngoài trước sự chống cự mạnh mẽ của Devil. Nim không đủ sức mà la hét nữa, cô bé run rẩy cúi gập người nhìn theo bóng dáng của Devil đang khuất dần, đang xa dần trước mặt mình….
.
………………………………
.
Đêm hôm đó trời nổi giông, những cơn mưa to thật to chợt đến rồi chợt đi, cả bầu trời âm u như cõi lòng người đang tan ra từng mảnh. Nim ngồi một mình trong phòng bệnh, cô bé bây giờ không muốn gặp ai cả…chỉ muốn tự mình đối diện với nỗi đau. Không biết bao nhiêu lần cô mong mỏi sự trở về của anh trai, nhưng Nim không ngờ sự trở về đó lại đem đến nỗi chia ly ngàn đời với người cô yêu. Tự dưng Nim thấy giận anh ghê gớm. Mặc dù biết anh chỉ muốn tốt cho mình, anh chỉ làm điều nên làm nhưng cô vẫn thấy giận. Nim thà để sự thật mãi chôn vùi đi cũng dĩ vãng để có thể mãi mãi bên cạnh Devil. Bên cạnh người con trai mà cô đã lựa chọn để đi hết quãng đường đời. Nhưng mọi chuyện sao lại ra thế này cơ chứ? Và rồi Nim lại khóc, những giọt nước mắt hiếm hoi gắng gượng chút hơi sức cuối cùng trên đôi mắt đã nhòe đi vì lệ đắng. Và bất chợt Nim lại nghĩ, giá như vào cái buổi chiều định mệnh đó, cô không can thiệp và cứu Devil thoát khỏi tay của lũ người thằng Mão thì cô đã không quen ác quỷ, không yêu ác quỷ và sẽ không phải đau vì ác quỷ. Nhưng chỉ mới nghĩ tới đó Nim chợt lắc đầu quầy quầy, trách móc những suy nghĩ điên rồ của mình, làm sao mà Nim không thể không quen Devil được cơ chứ? Nếu như thế thì cái cuộc đời này nó vẫn cứ sẽ buồn tẻ, vẫn sẽ là những tháng ngày sống chấp nhận buông xuôi cùng số phận, mãi núp bóng mình giữa một cõi lặng bơ vơ mà thôi, từ khi có Devil, mọi thứ xung quanh Nim thay đổi, trái tim Nim thay đổi, Devil là món quà của Thượng Đế ban tặng cho cô bé. Nhưng đáng tiếc thay đó lại là món quà một nửa mà thôi, chỉ là một nửa hạnh phúc để rồi bây giờ tạo hóa trêu ngươi giáng xuống đầu hai người một thứ sự thật đau hơn ngàn mũi dao cắt, một thứ sự thật đáng bị nguyền rủa nhưng vẫn phải thừa nhận. Nim bật khóc tơi tả, bờ vai gầy run bần bật, đã lâu lắm rồi – từ khi yêu Devil đến giờ cô bé chưa từng phải khóc nhiều như thế, vì Devil không cho cô khóc. Ở bên Devil Nim đã quen với cách sống mạnh mẽ hơn, can đảm hơn. Nhưng giờ thì sao chứ? Devil rồi sẽ chẳng thể là của cô được nữa. Anh em? Hai từ đó có nghĩa là gì chứ khi tình cảm của hai người là tình yêu chứ không phải tình ruột thịt. Làm sao mà sống đây khi ngày ngày đối diện với nhau nhưng vẫn phải tự nhủ rằng: “ Đó là người thân của mình!” Phải! Đó là người thân của mình! Không phải là người yêu của mình! Ôi đau quá! ……………..
.
…………………………………….
.
Một đêm thức trắng cùng nước mắt, sáng dậy người Nim lả đi cùng những giọt buồn còn vương trên khóe mi. Đỗ Quốc ngồi nhìn em mình hồi lâu, lòng anh đau như cắt. Anh thương Nim, thương rất nhiều nhưng chưa bao giờ đem lại hạnh phúc cho cô, rồi chính anh lại là kẻ gián tiếp làm tan vỡ tình yêu đầu đời và có lẽ cũng là tình yêu suốt đời của em gái mình. Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, suy nghĩ miên man, nỗi ân hận day dứt cào xé tâm can. Anh lại nghĩ đến Devil, nghĩ đến đứa em trai cùng cha khác mẹ của mình mà đây là lần đầu tiên anh được gặp. Anh cũng thương nó. Một thằng con trai cá tính và mạnh mẽ như nó chắc chắn sẽ lâm vào trạng thái tuyệt vọng tột cùng khi mà thứ nó ngỡ cả đời sẽ là của nó đột ngột tan biến vào vô không. Anh đau đớn. Anh dằn vặt. Anh day dứt. Anh không biết làm cách nào để lôi hai đứa em đáng thương của mình thoát khỏi hố sâu của đau khổ và tuyệt vọng…..
.
Và dù không muốn một chút nào…
.
Nhưng Đỗ Quốc cũng phải đưa ra một quyết định….
.
Một quyết định mà khiến cho những kẻ trong cuộc là Nim và Devil…
.
Rất đau…….
.
………………………………….
.
- Mẹ nói gì cơ????? Nim của con….Nim của con đâu???? Cô ấy đâu rồi? – Devil như mất trí gào lên điên dại khi nghe những gì từ miệng bà Thoại Mỹ.
.
- Trình Kha ơi là Trình Kha! Con bình tĩnh lại đi ! Con đừng làm mẹ sợ ! Mẹ đã khổ tâm lắm rồi ! Mẹ đâu có ngờ ngày hôm nay mọi chuyện lại xảy ra thế này ! Cố gắng chấp nhận đi con, chấp nhận đi mà sống tiếp con ơi ! Hai đứa còn trẻ quá, rồi thời gian sẽ phủ xanh lại tất cả ! Nim nó đi cũng là cách tốt nhanh bây giờ để giải quyết mọi chuyện. Hãy để nó đi đi con ! – Bà Mỹ đau đớn nhìn đứa con đáng thương của mình...
.
- Bà đừng nói nữa ! Tất cả những đau khổ mà chúng tôi chịu đựng ngày hôm nay đều là ác quả của mấy người. Tại sao cơ chứ ??? Tại sao bà không yêu ai mà lại đi yêu cha của cô ấy ???? Tại sao cơ chứ ???? Tại sao bà lại sinh tôi ra để giờ đây một đứa con trai 19 tuổi như tôi lại phải sống mà như chết, lại phải đau đớn như thế này ????? Bà muốn gì đây hả ??????????????? – Devil dường như phát điên lên. Mẹ - người phụ nữ mà bây lâu nay cậu luôn tôn thờ, yêu thương và kính trọng hết mực đến giờ phút này lại sụp đổ hoàn toàn hình tượng trong cậu. Có nằm mơ Devil cũng không ngờ rằng mẹ mình lại là hạng phụ nữ đi cướp chồng người khác, có nằm mơ cậu cũng không ngờ rằng bà sẵn sàng để con trai mình sống cùng với một tên lòng lang dạ sói như Thái Chấn Song. Mọi thứ đang xảy ra thật quá tàn nhẫn với cậu....
.
- Mẹ có lỗi ! Bây giờ đây mẹ biết nói gì cũng không làm con bớt đau khổ hơn ! nhưng con làm ơn đừng như thế nữa ! Nhìn con thế này mẹ không chịu đựng được !
.
Thoại Mỹ cúi mặt khóc. Lần đầu tiên trong 19 năm nay bà khóc. Khóc thật sự. Bà chất chứa trong mình thù hận quá nhiều, tình yêu cũng quá mù quáng để rồi hôm nay mọi đau khổ lại đổ lại đầu đứa con trai – người thân duy nhất trên đời này của bà. Bà thấy hận bản thân mình, đến giờ phút này mới biết đến hai chữ « hối hận ». Trong suốt 19 năm bà đã vạch tính cho mình một con đường trả thù hoàn hảo, vì cái kế hoạch đó mà bà đã chấp nhận làm một kẻ câm trong ngần ấy năm, vì cái kế hoạch đó mà bà bấm bụng đưa đứa con trai duy nhất của mình vào tay của người chồng độc ác tàn nhẫn Thái Chấn Song. Cũng một tay bà dựng lên màn kịch rồi buộc anh trai Nim phải quy phục dưới trướng của mình, buộc Đỗ Quốc phải bí mật sang Mỹ điều hành công ty ngầm do bà thành lập để chờ thời cơ đè bẹp tập đoàn Russ của dòng họ Thái. Ấy vậy mà khi mọi chuyện đã tưởng chừng đến hồi gần thành công thì cái sự thật phũ phàng này xuất hiện, phá tan tất cả nhưng đồng thời cũng phá tan nỗi oán hận bao phủ toàn bộ con người bà bấy lâu nay. Nỗi oán hận yêu mà không được lấy người mình yêu, nỗi oán hận đau mà không thể đau trước mặt thế gian này..........
.
..........................................................
.
Tại sân bay.....
.
- Anh ! Anh ! Em đang ở đâu thế này? Anh đưa em đi đâu thế này???? Không được! Không được! Em không đi đâu cả, em không muốn xa nơi này, không muốn xa Devil! Anh ơi! Cho em xuống! Anh ơi! – Nim hoảng hốt thức dậy sau cơn ngủ dài và đã thấy mình ngồi trên máy bay.
.
- Bình tĩnh đi Nim! Em nên hiểu rằng đây chính là cách giải quyết tốt nhất! Đừng thế nữa mà em! Em phải xa nơi này một thời gian, xa nỗi đau chồng chất để bình tâm lại. Cho dù em có ở đây thì mọi chuyện vẫn thế thôi! Hai đứa vẫn sống và nhìn nhau trong đau khổ! Ngồi yên đi em! – Đỗ Quốc cố gắng mạnh mẽ để thuyết phục đứa em gái đáng thương của mình.
.
- Không! Em không muốn đi đâu hết! Không anh ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Nim như muốn xé tan tất cả, cô quằn mình trong nỗi đau chất ngất đưa đôi mắt trĩu nặng lệ sầu nhìn không gian xung quanh lần cuối.
.
Máy bay đã lạnh lùng cất cánh….
.
Chia cắt hai con người trong ước vọng chia phôi….
.
Kẻ đi…
.
Người ở lại….
.
Liệu chăng nỗi đau có vơi đi theo cánh chim trời…...
P.s:chưa hết đâu và rất sr vì mình lên muộn
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sat Jun 16, 2012 6:30 pm

hơ hơ, vậy Devil vs Nim vẫn iu nhau phải ko? 2 ng` đó là a e mak`, sao ko cho Angel cơ hội đi, tội nghiệp wa'
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sat Jun 16, 2012 10:14 pm

CHAP CUỐI: SỰ THẬT CUỐI CÙNG
.
4 năm đối với một đời người là quãng thời gian ngắn ngủi…
.
Nhưng 4 năm với tình yêu của hai con người lại là sự ly biệt chia phôi…
.
Thời gian cho ta khoảng cách…
.
Thì thời gian có cho ta phép nhiệm màu….
.
……………………………….
.
4 năm xa quê hương, giờ đây, Nim đặt bước chân đã cứng cỏi hơn nhiều của mình xuống máy bay, đưa đôi mắt đã sắc hơn, lạnh lùng hơn nhìn không gian của đất mẹ thân yêu. Bây giờ, cô bé tự cho phép mình nguội lạnh trước tất cả…
.
- Xe tới rồi! Chúng ta đi thôi! – Đỗ Quốc vỗ nhẹ vai Nim thúc giục.
.
Ngồi trên xe, Nim im lặng không nói gì…
.
Một mái tóc xoăn dài bay cùng chiều gió thổi…
.
Một khuôn mặt lạnh thử thách với cuộc đời….
.
Một vẻ ngoài hoàn hảo khiến cho bất kì người đàn ông nào cũng phải ngoái đầu nhìn lại…
.
Một sự nghiệp đủ vững vàng để có thể sống cuộc sống của một công chúa….
.
Đó là Nim của 4 năm sau…
.
Cô bé cầm trên tay cuốn tạp chí thời trang số ra mới nhất, nhìn khuôn mặt mình ở trang bìa với dòng tít : « Bà hoàng của ngành thiết kế », Nim tự cười một mình....Danh vọng chỉ đem lại cho con người ta ngần ấy mà thôi....Danh vọng chắc chắn không thể đem lại hạnh phúc – thứ duy nhất mà Nim khát khao những mãi mãi không có được....
.
.................................
.
Trở về Việt Nam được hơn 1 tuần, Nim vẫn nhốt mình trong căn biệt thự ở vùng ngoại ô, không đi đâu cả. Trong tim cô bé, nỗi đau 4 năm trước vẫn còn găm những nhát dao đau đớn, vẫn rỉ máu khôn nguôi, chỉ khác một điều là đã được bọc lại bằng nội tâm sâu kín. 4 năm qua, hầu như đêm nào Nim cũng mơ thấy Devil – mơ thấy cái cảnh tượng hai người cùng nhau đi đến bục làm lễ, hạnh phúc, nụ cười chợt biến mất đi bởi sự xuất hiện của bóng đen u kịt, và rồi Nim lại khóc...khóc một mình.....
.
- Nim ơi ! Em làm gì trong phòng thế ? Xuống ăn sáng đi!
.
Tiếng anh Lap làm Nim giật mình, trở về với thực tại. Cô vội vã tới mở cửa, chào “người chị” thân yêu bằng một nụ cười:
.
- Chị cứ xuống đi! Em xuống liền!
.
- Này! Đã nói bao nhiêu lần là không được kêu người ta bằng chị! Muốn ăn đòn hả? – Lap nổi khùng vòng tay ra lệnh.
.
- Em đùa tí ấy mà!
.
Nim nhún vai đóng vội cửa phòng. Đến bây giờ cô bé vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được cái chuyện hơi bị “động trời” này. Là rằng, anh trai cô và Lap là những con người thuộc về “thế giới thứ 3”!
.
Cô vẫn nhớ như in cái đám cưới kì cục cách đây hai năm, khi cả hai đều mặc đồ vest trắng và cùng nhau…nắm tay làm lễ…kết hôn! Thực sự mà nói vẫn đề đồng tính bây giờ không còn hiếm nữa, nên Nim cũng đành chấp nhận và chúc phúc cho anh trai mình. Đôi khi trong cuộc sống có những điều ta cứ ngỡ không thể chấp nhận được nhưng lại là một quy luật bất biến và ta cần thích ứng. Từ nỗi đau 4 năm trước, Nim đã học được điều này, và cô bé cảm thấy mình cứng cỏi hơn nhiều…. Ít nhất là không còn tự mình kết kiễu đời mình như thời gian đầu sống ở Mỹ, khi mà cô lâm vào tình trạng trầm cảm mức độ nặng, tinh thần bị hoảng loạn. Nghĩ lại quãng thời gian ấy, Nim bất chợt rùng mình….
.
Nhưng có một sự thật rằng….
.
Chưa bao giờ…..
.
Chưa một giây một phút nào….
.
Cô nguôi nỗi nhớ về Devil…..
.
Cô thôi nghĩ về tình yêu đáng thương của cuộc đời mình…………
.
Mà cũng đã lâu lắm rồi, Nim không còn nghe tin tức gì về Thái Trình Kha – cậu chủ nỗi tiếng của tập đoàn Russ lẫy lừng ngày nào.
.
Cũng phải thôi!
.
Russ bây giờ đã là dĩ vãng. Tập đoàn lớn mạnh nhất tỉnh 4 năm về trước đã sụp đổ một cách nhanh chóng sau khi Nim sang Mỹ được vài tháng. Nguyên nhân của sự phá sản quái lạ này vẫn còn là một bí ẩn, nhưng theo nhiều nguồn tin thì kẻ đứng đằng sau không ai khác chính là cựu phu nhân của Thái Chấn Song – nữ ca sĩ Hoàng Thoại Mỹ!
.
Nim cũng từng rất shock khi nghe tin người đàn ông mất nhân tính Thái Chấn Song đột ngột qua đời trong một chuyến đi công tác dài ngày ở Hồng Kông. Nghe đâu là bị một băng nhóm nào đó thanh toán.
.
Đời là vậy!
.
Gieo nhân nào thì gặt quả ấy!
.
Ông ta đã gây dựng cho mình một cuộc đời đầy tội lỗi. Và cũng bị chính tội lỗi của mình quay lại kết thúc cuộc đời mình.
.
Thực lòng, Nim không hận ông ta, mà thấy đáng thương. Đáng thương cho một con người đã quá coi trọng đồng tiền, coi trọng danh vọng và sự nghiệp để rồi phải đánh mất đi tất cả: tình yêu, gia đình và nhân cách!
.
Dù đã bí mật tìm kiếm thông tin về Devil, nhưng cho đến tận giờ phút này, khi cô đã trở về Việt Nam, mọi tin tức về cậu nhóc đều vẫn là con số 0. Có người bảo Devil đã xuất ngoại, có người lại bảo cậu nhóc vẫn còn ở trong nước. Mọi thứ về Devil bây giờ chỉ là một làn khói rất mờ mà dù có cố gắng đến đâu khi chăng nữa thì Nim cũng không thể nào nắm bắt được trong tay….
.
………………………………………
.
- Hôm nay em đi chơi cùng Lue đi! Đừng có ở nhà nữa! – Đỗ Quốc vừa đưa miếng bánh mỳ lên miệng vừa nói.
.
- Không được rồi! Hôm nay em có hội thảo! – Lue nhăn mặt.
.
- Không sao! Em sẽ đi! Nhưng em chỉ muốn đi một mình thôi! – Nim cười.
.
- Có ổn không? Hay là Lap đi cùng em nhé!
.
- Có gì mà ổn với không ổn hả anh? Mới có 4 năm xa Việt Nam thôi mà! Những con đường ở đây em vẫn nhớ!
.
- Thôi được! Anh sẽ cho tài xế đưa em đi!
.
- Không cần thế đâu! Em chỉ muốn đi một mình thôi!
.
Đỗ Quốc thở dài. Tính khí em gái mình anh rất hiểu. Một khi nó đã không muốn điều gì thì không ai có thể cản trở.
.
Lue nhìn sang Nim không nói gì. Cứ mỗi khi nhìn khi thấy khuôn mặt buồn buồn ấy của cô bạn thân, Lue cứ thấy quặn lòng....
.
Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc Lue là ai ?
.
Nhưng đó không phải là người lạ !
.
Lue chính là tên tiếng Anh của Nguyễn Tú Vân ! Cô bạn nặng 84kg thưở còn thiếu thời của Nim. Cô bạn đã ra đi vì lỗi lầm bội bạc lại tình bạn...
.
Nhắc đến chuyện vì sao Nim và Lue gặp nhau thì cũng là một sự tình cờ và cũng có thể gọi là duyên số.
.
Những tháng ngày đầu tiên khi Nim đặt chân lên nước Mỹ, sống trong đau khổ và dằn vặt tột độ thì Tú Vân đột ngột xuất hiện. Xuất hiện một cách âm thầm. Thực lòng mà nói Tú Vân không dám đối diện với Nim, lỗi lầm vẫn quấn chặt lòng cô bé khiến Vân không đủ can đảm gặp trực tiếp Nim.
.
Cho đến một ngày...Một ngày khi Nim tròn 20 tuổi. Cái tuổi 20 đầy buồn bã và u uất, Tú Vân đến....Đến như một đứa bạn đáng thương cầu xin lời tha thứ. Và Nim chấp nhận. Chưa bao giờ Nim trách Vân, nên không nên gọi đây là sự tha thứ. Chỉ là một sự xoay vần cho những giá trị từ lâu cứ ngỡ đã lệch lạc nay đã trờ về vị trí ban đầu. Một tình bạn sâu sắc thì sẽ vượt qua tất cả để tồn tại. Đã là bạn thì điều cần thiết nhất là phải hiểu nhau và biết tha thứ cho nhau. Một tình bạn đẹp không có nghĩa là một tình bạn hoàn hảo, không có giận hờn, trách móc và chia ly. Một tình bạn đẹp chỉ đơn giản là khi nó được trân trọng và giữ gìn mà thôi....
.
Lue hôm nay đã không còn là Lue của trước kia. Đã qua rồi cái thời một cô bé Tú Vân nặng 84kg, ục ịch và tự ti về ngoại hình của mình. Tú Vân giờ đã là một mỹ nhân ! Một mỹ nhân đúng nghĩa với form chuẩn của một người mẫu – kết quả cho những tháng ngày chịu khổ cực luyện tập thể dục thẩm mỹ và chấp nhận chế độ ăn uống vô cùng khắc nghiệt. Bất kì một thành công nào đều phải có cái giá của nó cả. Tú Vân hiểu rõ điều này nên đã dùng quyết tâm để chiến thắng chính mình.
.
Và còn một sự thật rằng...
.
Chưa bao giờ cô bé chịu từ bỏ chuyện tình cảm với Angle. 4 năm là quãng thời gian mà Tú Vân chuẩn bị cho mình những điều kiện cần thiết để có thể trở về Việt Nam, chính thức theo đuổi tình yêu thời trung học mặc dù người cô yêu cũng chính là kẻ buộc cô phải rời quê hương để đến sống nơi đất khách. Nhưng với quan điểm rất rạch ròi của mình rằng : Trong tình yêu không có khác niệm ai có lỗi nên đã từ lâu Lue chẳng còn thù giận gì cậu nhóc.
.
Cả Nim, cả Lue đều là những con người sống hết mình vì tình yêu nhưng những gì cuộc đời đem đến cho họ tại sao cứ chỉ là phũ phàng và cay đắng ?
.
Hay chăng đó mới chỉ là khởi đầu của con đường đi đến tương lai - một tương lai có dấu chân của hạnh phúc ?
.
......................................................
.
Nim đặt từng bước chân thật nhẹ lên con đường cũ – con đường một thời vẫn là chốn đi về của Nim sau mỗi ngày tan trường.
.
Và không biết trời xui đất khiến như thế nào, Nim lại đưa mình tới con ngõ đó – con ngõ khởi đầu cho một tình yêu đầy khát khao mãnh liệt nhưng cũng lắm đau khổ của Nim. Con ngõ là « ông mối » tình yêu, là nơi Nim lần đầu tiên gặp Devil rồi cuốn đời mình vào dòng chảy cuộc sống cùng người con trai ấy. Nim chợt thấy rùng mình. Cơn lũ kí ức lại ùa về làm Nim tê dại, phá vỡ cái vỏ bọc lạnh lùng mà bấy lâu nay Nim đã cố gắng tạo cho mình. Nim lấy hai tay lên ôm vai, sự cô đơn lại trùm vây.....
.
Và như một vòng luân hồi, Nim lại nghe cái thứ âm thanh bạo lực ấy – thứ âm thanh 4 mà ngày trước đã làm « trỗi dậy » máu anh hùng trong Nim, để rồi đưa Nim đến với một tình yêu lầm lỗi...
.
Bụp bụp....
.
Những âm thanh càng lúc càng mạnh, tiếng la hét càng lúc càng lớn...Tất cả khẳng định rằng trong con ngõ kia đang diễn ra một trận đánh nhau. Nhưng bây giờ Nim đã khác xưa, đã không còn là cô bé câm hiền lành yếu đuối ngày nào, nỗi đau đã khiến con người Nim dường như vô cảm với tất cả. Cô bé lặng người lắng tai nghe...Nhưng rồi quay lưng đi... Nim không muốn lại tự mình chạm vào nỗi đau của mình một lần nữa. Trong con ngõ đó, không thể là Devil...trong con ngõ đó, không thể là quá khứ được....
.
Nhưng suy nghĩ không quản lý được hành động. Nim lại dừng bước, lại quay lưng, lại hướng mắt mình về phía con ngõ định mệnh đó....
.
Và Nim lại bước....
.
Bước trong vô thức....
.
Bước trong sự điều khiển của dĩ vãng bất tử trong tim....
.
Và chuyện gì thế này nhỉ ????
.
Đúng là đang diễn ra một trận đánh nhau. Nhưng không phải của những thằng con trai...mà là của những thằng nhóc lùn tịt, những thằng nhóc mà như người ta vẫn hay nói là « miệng còn hôi sữa » !
.
Nim bật cười một mình. Thế đấy ! Quá khứ vẫn chỉ mãi là quá khứ ! ...
.
Để xem đang có chuyện gì xảy ra nhỉ ?
.
Nhìn cũng giống một kịch bản của quá khứ !
.
Một nhóm những thằng nhóc tụm lại đánh một thằng nhóc thế cô. Xem chừng là xích mích cũng ghê lắm. Nim bước lại gần hơn. Xem chừng thằng nhóc bị đánh cũng đã yếu lắm rồi. Bất chợt Nim lại liên tưởng đến Devil hồi đó. Sao mà giống thế cơ chứ ???? Hay tại Nim vẫn luôn bị ám ảnh bởi dĩ vãng xa xôi ????
.
Nhưng dù gì vẫn không nên để trận đáng tiếp tục. Nim nghĩ vậy. Và cô bé cất tiếng :
.
- Mấy cháu làm cái gì thế hả ? Ai lại đi đánh bạn kiểu đó ! Con trai không được làm như vậy ! – Nim vòng tay nghiêm mặt.
.
Lũ choai choai nghe tiếng người lạ bèn dừng tay quay lại nhìn. Và đúng 5 giây sau đồng loạt chúng nó co giò chạy biến đi để lại thằng nhóc bị đánh nằm lăn ra đất, mặt mày bầm tím ! Nim thoáng ngạc nhiên xong cũng vội hiểu ra. Đó chính là điểm khác nhau giữa con nít và người lớn. Chúng nó luôn biết sợ đúng lúc!
.
Nim nhanh chóng chạy lại bế thằng nhóc bị đánh lên, một cảm giác rất lạ khi cô bé nhìn vào gương mặt nó....
.
- Cháu làm gì mà để bị tụi nó đánh thế ? Ai lại đi gây sự với kẻ mạnh hơn mình !
.
- Tại chúng nó gây chuyện trước ! Tụi nó chơi xấu ! – Thằng nhóc nhăn mặt bực mình. Nim phì cười với cái vẻ người lớn của nó.
.
- Cháu đau lắm không ? Nhà cháu ở đâu cô đưa cháu về !
.
Thằng nhỏ không nói gì, chỉ gục gặc đầu, chắc nó cũng đang đau và mệt lắm. Nim bế hẳn nó lên rồi đi ra ngoài đặt vào xe. Không hiểu sao cô bé có một sự cảm tình đặc biệt với đứa trẻ này. Một thứ cảm xúc khó tả....
.
Theo lời chỉ dẫn của thằng nhóc, Nim lái xe vào một khu đô thị lớn.
.
- Đó ! Nhà cháu đó ! Căn nhà có giàn hoa giấy !
.
Nim đột ngột lạc tay lái khi nghe thằng nhóc nhắc đến cụm từ « giàn hoa giấy » ! Nhưng cũng may cô bé nhanh chóng lấy lại tinh thần để chỉnh lại hướng dừng của xe.
.
Nim bàng hoàng đưa mắt nhìn. Lại một lần nữa, nỗi đau trở về trong im lặng. Căn nhà này...đúng là....có một giàn hoa giấy màu đỏ tươi trước cổng ! Một căn nhà có lối kiến trúc cực kì lạ mắt. Chỉ có hai màu chủ đạo là đen và trắng ! Nim lắc đầu để bản thân không nghĩ đến những điều tiếp theo......Cô đã đau lắm rồi ! Đây chỉ là một sự trùng hợp, sự trùng hợp mà thôi !
.
Nim mở cửa xe và bế thằng nhỏ ra. Nó có vẻ là rất đau, mặt mày sưng vù lên.
.
Nim tiến lại cổng và bấm chuông, một lát sau, một người giúp việc già chạy ra, thấy mặt mày thằng nhóc bầm tím thì la ó lên :
.
- Trời ơi ! Cậu chủ ! Cậu chủ của tôi ! Cậu làm sao thế này ?????
.
- Tôi thấy cháu nó bị tụi bạn đánh ! Xem chừng cũng khá nghiêm trọng ! – Nim nói, mắt vẫn chăm chăm nhìn vào người phụ nữ này, mọi giác quan đều cho rằng, Nim đã gặp người này ở đâu đó rồi.
.
Bà giúp việc nhanh chóng mở cửa để Nim bế thằng nhóc vào nhà. Nhìn dáng vẻ hốt hoảng lo lắng của bà Nim hiểu rằng bà rất thương thằng bé này. Bà cũng hết lời cảm ơn Nim đã đưa nó về. Cô bé chỉ cười hiền.
.
- Cháu mới học lớp 1 thôi à ? – Nim hỏi vậy khi thấy bản tên trên bộ đồng phục đã đen đi vì đất cát của thằng nhỏ.
.
- Dạ ! – thằng bé tinh nghịch gật đầu. Nó mạnh mẽ thật ! Dù chỉ mới rất nhỏ thôi nhưng cái cách mà nó đang thể hiện làm cho Nim thấy đây là một thằng con trai có bản lĩnh.
.
- Mời cô uống nước ! Hôm nay may mà có cô ! Nếu không thì... – bà giúp việc lăn tăn bưng ly nước chạy ra, mặt mày phúc hậu. Nim gật đầu nhận lấy, lòng vẫn không nguôi thắc mắc về người phụ nữ quen thuộc này. Mọi thứ dường như đang thôi thúc Nim trở về với ngày xưa....
.
Nim ngồi nhìn bà giúp việc lấy bông băng thuốc đỏ ra chữa trị cho thằng nhỏ. Có vẻ như việc này đã trở thành chuyện bình thường đối với họ thì phải. Mấy thằng bé tuổi này thường thích thú với trò đánh nhau.
.
- Rõ khổ cô ạ ! Từ khi đi học đến giờ không biết bao nhiêu lần cậu chủ đánh nhau ! Nhiều quá nên tôi cũng bất lực ! – bà giúp việc than thở.
.
- Bà đừng có nói thế ! Đánh nhau mới thể hiện bản lĩnh của đàn ông !
.
Câu nói đầy khí khái của thằng nhóc khiến Nim và bà giúp việc bật cười.
.
- Ngồi yên cho tôi nhờ ông cụ non ! – bà giúp việc mỉm cười, lắc đầu mắng yêu.
.
- À mà bà ơi ! Cô này giống mẹ cháu bà nhỉ ?
.
Câu hỏi đột ngột của thằng nhóc khiến Nim khựng lại. Một câu hỏi khó hiểu. Nhưng lại khiến Nim giật mình.
.
- Cô đừng có để ý lời cậu chủ nói ! Cậu còn nhỏ ! Hay ăn nói lung tung ! – bà giúp việc lúng túng.
.
Nim không còn cười được nữa. Mọi thứ cứ như đang cố sức tạo ra một chuyện gì đó....Một chuyện gì đó mà linh tính mách bảo rằng sẽ khiến Nim không thể chịu đựng được !
.
..............................
.
Ngồi được một lát thì Nim đứng dậy cáo từ. Bà giúp việc đon đả tiễn khách. Nhưng vừa bước chân ra khỏi cổng chính. Một chiếc xe ô tô đen lù lù tiến vào. Nim nheo mắt nhìn. Không hiểu sao ruột gan cô bé lại cứ nóng hổi hổi....
.
- A ! May quá ! Ông chủ và bà cũng đã về ! – bà giúp việc reo lên.
.
Nim vẫn đứng yên. Nhưng lòng thấy bất ổn....
.
Từ trong xe, một dáng người bước ra.
.
Một người đàn ông...
.
Rất cao...
.
Rất trẻ....
.
Rất đẹp...
.
Và khi thằng nhóc từ trong nhà chạy ù ra nhảy chồm lên cất tiếng gọi « Ba » đối với người đàn ông ấy thì Nim cảm giác mình không còn có thể đứng vững được nữa....
.
Gương mặt ấy...
.
Hình bóng ánh....
.
Dáng người ấy....
.
Chính là tình yêu ! Là niềm đau bấy lâu của Nim !
.
Sao lại thế cơ chứ ???
.
Nim thấy cơ thể mình vỡ vụn....
.
Mọi thứ chao đảo....
.
- Ba ơi ! Hồi nãy con bị bạn đánh ! Chính cái cô đẹp đẹp giống mẹ đã cứu con đó ! – thằng nhỏ vô tư chỉ tay về phía Nim cười.
.
Và người đàn ông đó...
.
Cũng như chết đi cùng im lặng.................
.
Ai thế kia ?
.
4 năm cho một cuộc tình dang dở...
.
Bây giờ...
.
Vòng tròn tình ái lại quay ngược ....
.
Đưa mọi thứ về lại với nhau sao ?
.
Phải !
.
Người đàn ông đó...
.
Không ai khác chính là Thái Trình Kha ! – Người anh cùng cha khác mẹ và cũng là người yêu dấu nhất cuộc đời của Nim.
.
Mọi thứ dường như đứng yên...
.
Mặc cho dòng ký ức ùa về phá tan trái tim hai con người đau khổ...
.
Vài phút sau thì người phụ nữ trong xe cũng bước ra...
.
Một bà lão trung niên...
.
Và đó cũng không phải là người lạ…
.
Khi bà chính là Hoàng Thoại Mỹ. Nữ hoàng sắc đẹp một thời….
.
Nim lấy tay chống vào thành cửa để không phải ngã quỵ xuống. Lúc còn ở Mỹ, biết bao nhiêu lần cô tự nhủ sau này nếu như gặp lại Devil thì mình sẽ phải can đảm như thế nào, nhưng bây giờ đây, khi mà 4 năm đã trôi qua, khi tình yêu đã trở thành nỗi đau chôn dấu, hình bóng người con trai ấy, người con trai duy nhất bước qua cuộc đời Nim vẫn khiến cô bé rung động xen lãn đau xót đến như vậy.
.
Nhưng sao Devil vẫn đứng đó? Vẫn chẳng có chút biểu hiện gì? Vẫn chỉ nhìn Nim???? Tại sao???? Chẳng lẽ anh ấy đã chấp nhận số phận rồi sao? Anh ấy đã thật sự nguôi ngoai tình yêu trong lòng rồi sao?????
.
Hàng loạt câu hỏi cứ đập vào tâm trí Nim…. Devil thì vẫn đứng đó….trong yên lặng và ngắm nhìn…..
.
Không hiểu sao Nim vội vã bỏ chạy….
.
Cô chạy thật nhanh ra khỏi cổng…Chạy nhanh như thể muốn trốn tránh…cũng như thể sự giận hờn….
.
Và Devil vẫn đứng đó…
.
Không đuổi theo....
.
- Con ! Con ...con....Nim....đó là Nim phải không ???? Sao con không đuổi theo ?????? – bà Thoại Mỹ bây giờ mới lấy lại tinh thần vì bản thân bà cũng quá shock trước sự xuất hiện của Nim.
.
- Mẹ bế nhóc Banh dùm con ! – Devil nói như người vô hồn, đưa nhóc Banh cho bà Mỹ rồi bước vào nhà và vào trong phòng đóng chặt cửa lại.....
.
Sẽ không ai có thể hiểu được những hành động của họ khi mà bản thân Nim và Devil luôn bị sự chi phối cùa tình yêu, sự căn trở và nỗi đau đớn....
.
Nim lái xe thật nhanh rồi dừng lại ở một con đường khuất...rồi cô bé lại khóc một mình....Devil đấy ! Đó chính là Devil ! Anh ấy vẫn vậy ! Vẫn đẹp trai...vẫn phong độ....nhưng anh ấy đã quên mình mất rồi !!!!!!!!!!!!!!!!!
.
Ngồi trong phòng một mình, Devil trầm ngâm. Mọi thứ cảm xúc đảo lộn lẫn nhau đang hành hạ cậu. 4 năm qua chưa bao giờ cậu dừng lại công việc tìm kiếm tung tích của Nim nhưng đều vô vọng. Vậy sao bây giờ nhìn thấy cô ấy đó, gần đến như thế mà vẫn không thể nào chạy tới nắm tay….Phải chăng nỗi đau chia ly vẫn còn hằng quá sâu tạo nên những thứ rào cản chặn ngang con đường hội ngộ. Devil đưa mắt nhìn xung quanh. Đâu đâu cũng là ảnh của Nim. Cả căn phòng này đều có hình bóng Nim. Đó cũng là lý do vì sao hồi nãy nhóc Banh nói rằng Nim nhìn rất giống mẹ nó. Bởi vì một lẽ, khi nó hỏi ba nó – tức Devil – người phụ nữ trong những tấm hình này là ai. Devil đã không ngần ngại mà nói rằng: “ Đó chính là mẹ con! Người con gái duy nhất của cuộc đời ba!”…………….
.
Thế đấy!
.
Yêu nhau quá sâu đậm….
.
Để rồi thời gian trôi qua đi, nỗi đau tình yêu vẫn mãi là ám ảnh khôn nguôi…..
.
Nhưng Devil vẫn phải cảm ơn rằng : rất may cũng có ngày Nim trở về bên cậu....
……………………………………………………………………
.
Ngày mai là Valentine….
.
Ngày lễ của tình nhân….
.
Nim và Devil chưa bao giờ có một ngày lễ tình nhân của riêng mình...Và có lẽ mãi mãi cũng không bao giờ có....Nim nghĩ vậy....
.
Cô vừa mới biết rằng hóa ra bà Thoại Mỹ đã lập công ty mới, một tập đoàn còn lớn mạnh hơn cả Russ của ngày xưa. Nhưng điều đáng nói ở đây là tập đoàn này đều nằm dưới sự quản lý của Devil mặc dù chưa bao giờ cậu xuất hiện trực tiếp trong công ty để điều hành. Mọi thứ đều được thực hiện qua máy tính. Devil không muốn mình xuất hiện lại trên thương trường một lần nữa. Bởi vậy mà tung tích về cậu chỉ là một làn khói mờ mà thôi....
.
Đây là những ngày Nim sống trong kỳ niệm và bị kỷ niệm dằn xé. Và việc gặp lại Devil càng làm cho nỗi đau tăng lên gấp bội.....
.
Nhưng cô bé sẽ không ngờ rằng....thời điểm để kết thúc mọi chuyện đã đến rồi....
.
Đang nằm trong phòng, chợt Nim bị gọi dậy bằng tiếng kêu đột ngột :
.
- Nim ! Nim ơi ! Em xuống nhà ngay đi !
.
Cô bé mệt mỏi :
.
- Em muốn được một mình....
.
- Nhanh lên ! Em xuống nhanh lên ! Devil và bà Mỹ đang ở dưới đó !
.
Nim giật bắn mình. Devil ư ???? Đang ở dưới nhà ư ??????
.
Và như một phản xạ vô điều kiện, Nim chạy ù xuống. Cuộc đời đang kéo tấm màn kịch cuối cùng trước mặt Nim....
.
Cô bé nhìn thấy Devil...thấy nhóc Banh....thấy bác Thoại Mỹ.....
.
- Tới đây đi em ! – Đỗ Quốc vẫy tay.
.
- Chuyện gì thế này ? - Nim hỏi trong vô thức.
.
Devil nhìn Nim. Đôi mắt với hàng mi dài quyến rũ ấy lại nhìn Nim. Ánh nhìn của ngày xưa. Chứa chan một bầu trời thương nhớ......
.
- Tất cả chúng ta đang sống trong một bi kịch ! Và hôm nay là thời điểm kết thúc tất cả ! ... – lời của bác Mỹ vang lên khiến Nim, Đỗ Quốc, Lap và Lue giật mình.
.
- Bà đang nói cái gì thế ?- Đỗ Quốc ngạc nhiên hỏi, trong thâm tâm cậu vẫn nghĩ là chuyện Devil đến ngày hôm nay chắc có lẽ là muốn nhận anh em với Nim, thời gian 4 năm cũng đủ để cả hai quên đi tình yêu lầm lỗi ấy...
.
- Trước tiên...Tôi đại diện thế hệ trước quỳ gối xin lỗi với tất cả ! – vừa dứt lời bác Mỹ đã đừng dậy, bước ra giữa và quỳ xuống. Mọi hành động diễn ra quá nhanh khiến Nim và những người còn lại sững sờ.
.
- Bà...bà....đang làm gì thế ??????????????? – Đỗ Quốc lắp bắp.
.
Điều kì lạ là Devil vẫn không mảy may phản ứng gì. Chỉ ngồi yên như thế và nhìn Nim....
.
- Tình yêu mù quáng đã khiến tôi, bà Lan, CK và Thái Chấn Song đi vào con đường tội lỗi và để lại nỗi đau quá lớn cho thế hệ các cháu. Ngày hôm nay, chỉ còn lại mình tôi còn sống trên cõi đời này. Tôi muốn thay mặt họ nói lời xin lỗi, nhất là đối với Nim và Trình Kha. Những đứa trẻ đáng thương chịu nhiều đau đớn nhất. – bà ta nói, nước mắt cứ thế tuôn ra...
.
Nim càng không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Mọi thứ cứ mù mờ, bí ẩn đến điên người....
.
- Cho đến tận ngày hôm nay, tôi vẫn rất hận anh ! Đỗ Quốc ! Tôi vẫn rất hận anh ! Giá như anh đưa Nim đi trễ hơn một chút thì chúng tôi không phải xa cách nhau đến tận 4 năm trời ! – Devil bây giờ mới cất lời, ánh nhìn đầy giận dữ với anh trai Nim.
.
- Cậu...
.
- Thật quá đau ! Thật quá phí ! 4 năm trôi qua quá dài cho cái giá phải trả của một sự nhầm lẫn tai hại. Số phận quá oan nghiệt khi chọn tôi và Nim làm những kẻ thế chấn, chịu những nỗi đau quá vô lý. Nhưng cũng may mắn tôi đã chờ đợi đến được ngày hôm nay, chờ đợi được ngày cô ấy trở về sau bao nhiêu năm tôi đi tìm kiếm. Và chính anh sẽ phải hối hận vì đã đưa cô ấy đi khỏi cuộc đời tôi !
.
- Này Trình Kha ! Cậu ăn nói cho đàng hoàng ! – Lap bực mình.
.
Nim bất động. Những lời nói của Devil làm Nim tê liệt. Cô bé không thể hiểu được điều gì từ những lời của cậu....Như thế là sao chứ ????
.
- Hãy nghe đi rồi mấy người sẽ hiểu !
.
Devil nói lạnh lùng rồi bật chiếc máy ghi âm để sẳn trên bàn...
.
Những âm thanh cứ thể nổi lên...
.
Những lời nói cứ thế cất lên....những lời nói của sự thật....một sự thật đúng nghĩ chứ không phải là sự thật nhầm lẫn...
.
« Nim và Devil thân yêu của bác...
Có lẽ khi hai cháu nghe đoạn ghi âm này thì bác đã không còn trên cõi đời này nữa. Bác xin lỗi ! Bác xin lỗi hai đứa rất nhiều ! Bác không ngờ sai lầm thời son trẻ của mình lại để lại hậu quả nặng nề nhướng ấy ! Lúc nghe Angle thông báo chuyện của hai cháu, bác đã vô cùng đau khổ. Bác muốn chạy thật nhanh đến để nói cho các cháu biết sự thật nhưng dường như số phận muốn trêu ngươi bác, để bác không còn đủ sức mà làm điều đó, để những lời thú tội này đến quá chậm với hai đứa....
.
Có một sự thật mà bác cứ ngỡ sẽ mãi mãi vùi chôn cùng quá khứ, bị lòng thù hận che khuất mất đạo lý làm người.... Một sự thật mà bác chính là kẻ trực tiếp gây ra tội....
.
Thật ra...
.
Ngày mà Thoại Mỹ sinh con cũng là ngày ta vượt cạn. Ta mang thai không ai biết, và khi sinh con cũng không ai biết. Một sự trùng hợp định mệnh khi cả ba đứa : Angle, Devil và Nim cùng sinh vào một ngày và trong một bệnh viện. Lúc đó trong con người ta chỉ còn là thù hận, bị thù hận che mắt. Ta yêu Chấn Song nhưng trong lòng ông ta chỉ có Thoại Mỹ. Ta mang thai đứa con của ông ấy nhưng ông ta chẳng những không quan tâm mà còn bắt ta phá đi nó. Lúc đó ta hận. Hận lắm. Và khi hai đứa trẻ là Devil và Angle ra đời. Vì một phút nông nổi, ta đã đánh tráo chúng. Đó chính là lỗi lầm mà suốt cả đời này không bao giờ ta tha thứ cho mình được.... Angle mới thực sự là con của Thoại Mỹ và CK, mới đúng là anh trai cùng cha khác mẹ với Nim. Còn Devil chính là con trai ruột của ta, là giọt máu của gã mất nhân tính Thái Chấn Song. Lúc đó ta chỉ muốn trả thù thằng đàn ông đốn mạt đó nên đã gây nên tội. Ta muốn hắn hành hạ chính đứa con trai ruột của mình mà hắn cứ ngỡ là con của tình địch. Ta ác quá ! Một người đàn bà như ta không xứng đáng để làm mẹ Devil khi ta đã đem con của mình vào chốn nguy hiểm chỉ vì mục đích trả thù tình....
.
Trình Kha thân yêu ! Hãy cho phép mẹ được gọi tên con lần cuối như vậy ! Mẹ biết rằng mẹ không xứng đáng ! Nhưng hãy cho phép mẹ trước khi nhắm mắt được một lần gọi tên đứa con trai ruột đáng thương của mình.....Mẹ yêu con !
.
Nim...hãy tha thứ cho bác...mặc dù bác biết đó là một yêu cầu quá đáng. Con có thể hận bác, có thể căm thù bác nhưng bác vẫn luôn cám ơn con vì con đã yêu con trai bác – đứa con trai mà chưa một lần được biết mặt mẹ ruột mình là ai....
.
Bác không thể gắng gượng thêm được nữa....
.
Nói ra sự thật này chính là điều tốt đẹp cuối cùng bác có thể làm trước khi trở về với cát bụi và chịu sự trừng phạt của tội lỗi....
.
Hãy sống tốt nhé....
.
Các cháu là những bù đắp của thế hệ chúng ta...một thế hệ của những lỗi lầm....
.
Ta ....đi ...đây... »
.
Đoạn ghi âm kết thúc cũng là lúc mọi người rơi vào im lặng. Nim không biết mình đã khóc từ bao giờ. Chỉ biết rằng mọi thứ thật quá đỗi đau thương với mình.....
.
Sự thật mới chính là đây....
.
Một sự thật đã ngủ quên quá lâu.....
.
Một sự thật phải trả bằng những cái giá quá đắt....
.
Đỗ Quốc không còn giữ được sự bình tĩnh. Anh khuỵa người trên ghế Sô fa.
.
- Nếu như anh đưa Nim đi muốn hơn một ngày...chỉ một ngày thôi thì cái sự thật này đã được phơi bày từ 4 năm về trước ! Anh có biết là trong 4 năm qua tôi đã phải khổ sở thế nào khi đi tìm tung tích mấy người, để cho mấy người biết được sự thật này không ? Vậy mà cuối cùng tôi cũng phải chờ đến 4 năm ! 4 năm đó mấy người đã hành hạ tôi và Nim sống trong đau khổ... Mấy người quá tàn nhẫn !!!!!!! – Devil hét lên.
.
Nim thấy mình sắp nổ tung ra....4 năm trời đau khổ chỉ vì một sự đánh tráo thôi sao ???? Nim muốn phá tan tất cả. Cô bé đứng bật dậy chạy ào đi....đầu óc quay cuồng.................
.
Devil đuổi theo...
.
Hết thật rồi...
.
Nỗi đau lớn nhất cũng đã có lời giải...
.
Bây giờ chỉ còn phụ thuộc vào mỗi người mà thôi...
.
Nhất là Nim – người chịu nhiều đau đớn nhất...
.
Nim chạy mà không biết mình đang đi đâu....Mọi thứ cứ mù mờ....chỉ toàn là đau khổ....
.
Nim nghe bước chân chạy theo mình...nhưng cô không muốn dừng lại....cô sợ lắm rồi ! Cô sợ lắm cái cảm giác phải đối diện với sự thật này rồi.....
.
- Dừng lại đi ! Em không cần phải tiếp tục đau khổ nữa ! Chúng ta chỉ là những nạn nhân ! Chúng ta không có lỗi ! – Devil vừa chạy vừa quát lớn.
.
Nim dừng lại. Trong người cô lúc này là cái gì nhỉ ? Hạnh phúc khi biết ra sự thật ? Thất vọng, tiếc nuối, và sợ hãi cho những tháng ngày đau khổ vừa qua ????? Mọi thứ đều lộn xộn, rối tung cả lên.....Nim không biết làm gì cả....không biết làm gì cả...........
.
- 4 năm ! 4 năm anh đi tìm em trong vô vọng ! Anh cứ có cảm tưởng là anh càng tìm thì em lại càng chạy xa anh ! Vì thế anh buộc lòng phải đợi....anh đợi và sống bằng niềm tin một ngày nào đó không xa em cũng sẽ quay về và chúng ta lại bên nhau.....- Devil nói trong xót xa.
.
- Em chết mất ! Tại sao chứ ???? Tại sao chúng ta phải chịu đựng những nỗi đau vô lý này chứ ????? – Nim quỳ gối xuống, cô khóc đến thắt lòng.
.
- Anh cho em 5 giây ! Nếu sau 5 giây mà em không đứng dậy và quay về bên anh thì đừng trách anh ác ! – Devil ra lệnh.
.
Nim lau nước mắt. Đã lâu lắm rồi cô mới nghe lại cái câu nói ra lệnh này của Devil.
.
Tình yêu lại trở về bên cô rồi sao ???
.
Cô có quyền yêu rồi sao ????
.
Không còn gì có thể ngăn cản được nữa sao ????
.
Có phải mơ không ????
.
Nim mặc kệ.
.
4 năm rồi.....
.
Quá đủ rồi....
.
Phải ! Devil nói đúng ! Cô và cậu ấy không có lỗi !
.
Vậy thì còn lý do gì nữa để cô phải kìm nén tình yêu của mình ?????
.
Trời chiều này không nắng...
.
Chỉ có gió và mây....
.
Chỉ có anh và em....
.
Cho tình yêu bất tử.......
.
.....................................................................
.
Hôm nay là 14/2
.
Bên bờ sông Lency...
.
- Valentine đầu tiên của chúng ta ! – Nim cầm tay Devil nói khẽ.
.
- Là Valentine đầu tiên và là Valentine bắt đầu cho những gì mãi mãi.... – Devil mỉm cười.
.
- Từ bây giờ, cho dù có chết em vẫn sẽ không bao giờ rời khỏi anh ! Em sợ lắm rồi ! – Nim nhăn nhăn mặt.
.
- Haha ! Em biết sợ là tốt ! Từ nay trở về sau, em bị khóa chặt với đời anh rồi ! Khỏi lo chuyện bị ai kéo đi ! – Devil xoa xoa đầu Nim cười sảng khoái. Đã lâu lắm rồi cậu không cười nhiều như thế...
.
18 tuổi bắt đầu một tình yêu...
.
Chịu đựng 4 năm xa cách vì trò đùa số phận...
.
Bây giờ chỉ khi cả hai đã 22....đã trải qua thử thách lớn nhất của cuộc đời thì mọi thứ đã trở thành quá nhỏ bé so với tình yêu ....
.
...........
.
Ở một nơi khác....
.
- Làm ơn đừng có đeo theo tôi nữa được không hả ???? – Angle bực mình trước sự bám đuổi 24/24 của Tú Vân.
.
- Hôm nay là Valentine đó ! Anh nỡ đối xử với em như thế sao ? – Tú Vân vẫn đi theo, vừa đi vừa nũng nịu.
.
- Cô tha cho tôi đi ! Tôi chỉ muốn một mình thôi ! – Angle lắc đầu.
.
- Em không biết ! Em thích anh ! Em sẽ đeo đuổi anh đến cùng! Chẳng lẽ anh không có chút tình cảm gì với em sao????
.
- Không! Tôi không yêu ai hết! Không thích ai hết! Tôi ghét tình yêu!
.
- Anh ghét em đến thế sao?
.
- Uh! Tôi ghét cô lắm! Vì vậy hãy tránh xa khỏi mắt tôi ngay! – Angle giận dữ.
.
- Anh…. – Tú Vân bức xúc.
.
Angle lạnh lùng bước đi. Nhưng đi được một đoạn thì chẳng thấy tiếng Tú Vân lẽo đẽo theo sau nữa. Tự dưng cậu thấy lạ…bèn quay lại…
.
- Này cô em! Đêm nay Valentine mà sao lại đi một mình thế này???? Có muốn đi với tụi anh không????? – Một nhóm thanh niên giang hồ không biết từ đâu xấn lại chọc ghẹo Tú Vân.
.
- Kệ tôi! Mấy người đi chỗ khác đi! – Lue sợ hãi bước lùi lại.
.
- Sao mà tụi anh nỡ lòng bỏ rơi một cô gái xinh đẹp như em một mình được chứ????? – tụi nó càng lúc càng làm tới.
.
Tú Vân run bần bật.
.
- Này tụi kia! Chúng mày làm gì bạn gái tao thế hả?
.
Angle không biết từ đâu lù lù tiến lại túm tóc thằng đứng giữa quát lớn.
.
- Ối! Anh Phụng! Cô đây là bạn gái anh sao???? Tụi em không biết! Thấy cô ấy đứng một mình nên mới…. – thằng cầm đầu thấy mặt Angle thì run như cầy sấy, hồn vía bay tưng.
.
- Mới mới cái gì! Cút! – Angle bực mình.
.
Vậy là lũ tụi nó chạy bán sống bán chết. Angle lúc này mới để ý là Lue đang đứng im nhìn mình. Bỗng chốc cậu nhóc thấy có cái gì đó ngượng ngượng liền bỏ tay vào túi quần đi thẳng…
.
- Anh làm bạn trai mà dám để bạn gái đi một mình hả???? Chờ em theo với! – Tú Vân mỉm cười nói với theo, chân chạy theo Angle.
.
Cậu nhóc không nói gì….
.
Chỉ mỉm cười…
.
Bước chân chậm lại….
.
Để chờ một người….
.
………………………………….
.
Quay lại bờ sông Lency…
.
- Anh quên mất một việc chưa làm! – Devil đột ngột cất tiếng nói khiến Nim giật mình.
.
- Việc gì????
.
Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra Nim chợt thấy Devil đứng dậy bước ra phía trước, quỳ gối xuống trước mặt mình rồi lấy từ trong túi áo ra một cái hộp gì đó, khi cậu mở thì cô bé ngạc nhiên vì một chiếc nhẫn kim cương trong đó…
.
- Anh…..- Nim cứng họng.
.
- Cả đời anh chưa bao giờ quỳ gối trước ai đâu! Cũng không bao giờ nghĩ rằng rồi cũng có lúc mình phải giống bao thằng con trai bình thường khác cầu hôn theo cái cách cổ lỗ xĩ này. Nhưng nghĩ lại, đối với em, anh muốn mình là một người đàn ông bình thường thôi, để được yêu em và mãi mãi bên em. Vợ đồng ý làm vợ của chồng chứ? – Devil nghiêm nghị.
.
Nim im lặng hồi lâu….
.
Devil nhíu mày chờ đợi….
.
Biết bao nhiêu cặp mắt đang nhìn hai người…
.
- Vợ….vợ không biết! Vì vợ chỉ biết yêu chồng mà thôi! …………….
.
……………………..
.
Anh yêu em….
.
Em yêu anh….
.
Chúng ta là của nhau….
.
Mãi mãi.....
.
Vĩnh viễn......
.
Xin lấy lại một câu nói đã từng nói ở phần trước của truyện để thay lời kết thúc....
.
« Trong tình yêu có thể thiếu đi tất cả nhưng không thể thiếu đi xa cách và đớn đau...Vì chỉ có xa cách và đớn đau thì con người ta mới biết mình đã yêu nhau thật nhiều.... ».

THE END
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sun Jun 17, 2012 5:31 pm

Sự thật zi` mak` lúc này lúc kia, pó tay, nhưng vẫn thấy tội tội cho Angle sao í.
Ak, mak` hết bài này rồi bạn còn post bài khác ko?
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sun Jun 17, 2012 5:39 pm

Bạn thích đọc truyện j mình post?
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sun Jun 17, 2012 5:51 pm

Thỳ có chuyện zi` hay hay bạn cứ post lên, chuyện zi` mình cũng đọc hết :milk2:
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
EmSongViEm
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 23/12/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 486
Ngày tham gia Ngày tham gia : 03/04/2012
Châm ngôn sống : Tớ sẽ không cười nếu không có cậu.Khóc cùng cậu,tức giận cùng cậu.Cùng cậu lớn lên.Muốn mãi mãi ở bên cậu...

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sun Jun 17, 2012 6:04 pm

Mình sợ bạn đọc rùi
Chữ ký của EmSongViEm
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Sun Jun 17, 2012 6:10 pm

thỳ bạn phải nói tên truyện mình mới pyk đc chứ
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
AVP_Angel
.:New Member:.
.:New Member:.


Tuổi Tuổi : 17
Sinh nhật Sinh nhật : 09/07/2000
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 12
Ngày tham gia Ngày tham gia : 21/06/2012
Châm ngôn sống : Tất cả những điều đó giờ đã qua tầm với của em nhưng anh à, xin anh cho em một lần nữa được nắm lấy bàn tay của anh...anh nhé...

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Thu Jun 21, 2012 3:36 pm

aaa, e bt truyện này nè, của chị kawi, dc xuất bản thàh sách ùi, truyện rất hay đó nhưng mà dài lém. khj nèo ss mứi post hết dc?
Chữ ký của AVP_Angel
Về Đầu Trang Go down
heo_ngoxxit
.:Member cấp 2:.
.:Member cấp 2:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/07/1999
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 200
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/03/2012
Châm ngôn sống : Khùng ko phải là 1 cái tội, mà là 1 phong cách sống.

Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi Thu Jun 21, 2012 8:31 pm

Ha? ha? La chuyen zi the? Hay ko?
Chữ ký của heo_ngoxxit
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Shock tình-kawi

Chữ ký của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down

Shock tình-kawi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Bảo tàng nghệ thuật :: Thế giới sách :: Quán cafe-