Chào mừng các bạn đến với diễn đàn Love Story of Angels ^_^ Hãy nhanh chóng đăng nhập hoặc đăng ký để tham gia LSA Family và cùng bàn luận về những tác phẩm của Girlne Ya nhé!



 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Tài khoản:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động: :: Quên mật khẩu
Tên: ruyushin1810 (2744)
Số Bài Post :2744 Số bài - 19%
ruyushin1810 (2744)
Tên: HasegawaYoshiro (2664)
Số Bài Post :2664 Số bài - 18%
Tên: KND_mylove (2151)
Số Bài Post :2151 Số bài - 15%
KND_mylove (2151)
Tên: Bạch Tô Cơ (1970)
Số Bài Post :1970 Số bài - 14%
Tên: qiuxiabying_bongbeo_9x (1477)
Số Bài Post :1477 Số bài - 10%
Tên: Gumiho (1071)
Số Bài Post :1071 Số bài - 7%
Gumiho (1071)
Tên: anvuphongdepzai (799)
Số Bài Post :799 Số bài - 6%
Tên: 3vIlL_lIoN_nO1 (626)
Số Bài Post :626 Số bài - 4%
Tên: .:.Pear.:. (501)
Số Bài Post :501 Số bài - 3%
.:.Pear.:. (501)
Tên: EmSongViEm (486)
Số Bài Post :486 Số bài - 3%
EmSongViEm (486)
Các bài gửi mới nhất Reload
♥Kim Nguyệt Dạ Fan Club♥
Đang tải dữ Liệu
Nữ Hiệp Quái Chiêu - Tập 1
Đang tải dữ Liệu
Ai là fan của Lý Triết Vũ
Đang tải dữ Liệu
100 năm trước bạn là ai??
Đang tải dữ Liệu
[Long-fic] Công chúa mafia
Đang tải dữ Liệu
Bạn là ai trong Conan ^^~ vui tí
Đang tải dữ Liệu
Phòng spam số 3
Đang tải dữ Liệu
Bạn nam tính hay nữ tính?
Đang tải dữ Liệu
Bạn là thiên thần nào????
Đang tải dữ Liệu
Bạn có dễ thương hay ko??
Đang tải dữ Liệu


Share|

Chim se ban mai 1 a

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp
thotrang8397
.:New Member:.
.:New Member:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 08/03/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2
Ngày tham gia Ngày tham gia : 07/01/2012
Châm ngôn sống : Học là tất cả

Bài gửiTiêu đề: Chim se ban mai 1 a Sat Jan 07, 2012 12:29 pm

Xoáy Nước Mãnh Liệt Bermunda
Phần 1
Đúng là chán chết a! Không ngờ lại cùng chuột học một lớp! Xem cô gặp rủi ro hắn không giúp, cô làm bạn gái của hắn cũng thật thảm nha!Haha…
Giọng nói kiêu ngạo của Mông Thái Nhất từ bên trái truyền qua
Hiện tại, tôi chỉ có thể ảo tưởng trong đầu cho bản thân mình lập tức biến mất, cũng như mọi chuyện mới vừa xảy ra ban nãy được loại bỏ hết. Nhưng mà đã quá chậm, tôi cảm giác được bên phải đang truyền đến một trận sát khí đằng đằng
Vụng trộm liếc mắt một cái, Mông Thái Nhất cũng đang trừng trừng ánh mắt đen thui nhìn chằm chằm Kim Ánh Minh
Bắt đầu, bắt đầu rồi! Tôi biết thể nào cũng như vậy!! Nhưng vấn đề là tôi làm sao bây giờ………..tôi đang ngồi giữa bọn họ
Tôi run rẩy nằm lên bàn học, dùng sách giáo khoa che khuất đầu, kinh hồn bạt vía quan sát tình hình “cuộc chiến”, chuẩn bị lựa chọn thời cơ thích hợp lập tức sẽ bỏ chạy trối chết
“E hèm….” Thấy chủ nhiệm thân mến giả vờ ho khan, Mông Thái Nhất có lẽ cũng muốn duy trì tiếp “cuộc chiến” đành không cam lòng rút về chỗ ngồi của mình. Kim Ánh Minh vẫn tỏ ra dửng dưng giống như “cuộc chiến” không liên quan gì đến mình………….
Được cứu rồi! Tôi thở dài một hơi, đầu mới ló ra từ quyển sách
“Các bạn học, hoan nghênh mọi người đến lớp 153 của trung học Hayakawa. Đầu tiên cho tôi tự giới thiệu, tôi họ Thẩm sẽ là chủ nhiệm lớp các em, sau này sẽ dạy các em môn Lịch Sử. Kế tiếp, tôi muốn mỗi bạn học sẽ lên bục giảng ngắn gọn tự giới thiệu về mình. Đầu tiên bắt đầu từ các em ở tổ 1!”
Vừa nghe đến tin dữ này, đầu tôi chợt “ông” lên một tiếng. Còn nhớ rõ lúc còn học trung học, khi được đứng trên bục giảng, tôi một câu cũng nói không ra tiếng chỉ biết khóc chạy xuống, bây giờ thì làm sao đây? Lo lắng cho thân mình không thể khống chế run rẩy, sắc mặt của tôi so với người chết chắc không khác biệt lắm……………….
Trong lớp học sao tự nhiên lại náo nhiệt hẳn lên? Tôi lấy lại tinh thần mới phát hiện rằng đám nữ sinh trong lớp đang sửa sang lại nhan sắc, một nhóm khác hưng phấn vỗ tay, ngoài ra họ còn lấy ra sổ tay làm đẹp cùng di động để chụp ảnh……………..
Một người, hai người, 3 người……………..
Cái tên bên phải đang nằm mơ kia, sao không thấy hắn phản ứng gì a! Hắn nên…………….
Những người tựa hồ so với bản thân hắn còn kích động hơn, thì ra công tác chuẩn bị của đám nữ sinh này đều là vì hắn a……………
“Hứ! Chuột chết! Công tử bột! Thầy a, hắn là người gỗ không biết nói………………” Mông Thái Nhất trái ngược so với đám người tích cực khác
Kim Ánh Minh vẫn đứng dậy, ánh mắt mê mang đạt tiêu chuẩn không cần lên tiếng đã có được 3 tràng pháo tay của mọi người
“Ách, chuyện này………..bạn học, Kim Ánh Minh , em hẳn là nên cùng bạn học giới thiệu một chút” Thầy một bên thân thiết nhắc nhở
“Kim Ánh Minh” Cúi đầu…………
Hử? Xong rồi, vậy thôi sao? Chỉ đơn giản như vậy mà ở dưới lớp học cũng có thể điên cuồng như vậy sao??
“Rất giỏi nha!”
“Đẹp trai quá đi mất!”
Nữ sinh trong lớp đều lộ ra một bộ mặt vô cùng sùng bái, vô cùng hạnh phúc, ánh mắt của bọn họ đều đã biến thành hình trái tim. Thật kinh khủng!
Tôi tựa lưng về phía sau, mở to 2 mắt, vẻ mặt kinh hoảng, nhìn cảnh tượng “hoành tráng”. Kim Ánh Minh được khen nhưng hoàn toàn như không có phát hiện, vẫn trưng ra chiêu bài vô biểu tình
“Thầy, em muốn trước tiên tự giới thiệu!” Cái bàn bên trái bị một lực mạnh đẩy ra, Mông Thái Nhất không đợi cho thầy giáo đáp ứng đã xông lên bục giảng
“Tôi là Mông Thái Nhất, các bạn sau này nếu có ai dám đắc tội với tôi, tôi sẽ cho người đó chết thật khó coi!”Thời điểm Mông Thái Nhất nói những lời này , hắn dụng tâm kín đáo liếc nhìn sang Kim Ánh Minh
“Nhưng mà!” Mông Thái Nhất khí phách ngút trời nói “Nếu như có ai dám tùy tiện đụng vào người trong lớp học này, bọn họ cũng sẽ chết rất khó coi!”
Thầy Thẩm bị bộ dạng ngang ngược của Mông Thái Nhất làm cho tức giận đến nỗi mặt mày đỏ bừng nhưng vẫn cố nén giận không phát tiết, còn tôi thì tự mình cầu nhiều phúc để né tránh ánh mắt “chết vô cùng khó coi của hắn”……………….
May mắn là Kim Ánh Minh cũng không có phản ứng gì lớn, vẫn như trước đem ánh nhìn tập trung vào một chỗ…………….
Rất nhanh đã đến phiên tôi, thình thịch thình thịch…………..Tôi có cảm giác như tim mình đã nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng mà tôi vẫn đi nhanh lên bục giảng, bởi vì tôi rất muốn nhanh chóng thoát khỏi hai cái bao thuốc nổ lớn kia
Lên bục giảng đối mặt với 30 ánh mắt, mặt đỏ nóng bừng, trong đầu tôi chỉ có trống rỗng và trống rỗng
“Đầu tiên nói cho mọi người biết em tên gì đi!” Thầy Trầm thân thiết nhẹ nhàng nhắc nhở tôi
“Em…..em tên Ma Thu Thu! Năm nay 16 tuổi! Sinh nhật ngày 10 tháng 10 , chòm sao Thiên Xứng! Nhà của em ở………………….”
Mỗi lần tôi căng thẳng đều nói năng lộn xộn, hiện tại cũng như vậy, tôi thiếu chút nữa đã đem mật mã tiền gửi ngân hàng run sợ nói ra, thật may là thầy Trầm đã kịp thời chặn lại
“Cám ơn bạn học Ma Thu Thu,xin mời trở về chỗ ngồi! Bạn học tiếp theo xin mời lên đây!” Thầy Trầm mỉm cười nói
“Chờ một chút thầy, em có thể hỏi một vấn đề?”
“Bạn học Mông, em có vấn đề gì muốn hỏi?”
“Này! Tôi so với Kim Ánh Minh đẹp trai hơn đúng không?”Câu hỏi của Mông Thái Nhất làm cho lớp học vừa bình tĩnh sau lời giới thiệu của Kim Ánh Minh lại một lần nữa vỡ òa
Không phải chứ? Tên thần kinh này, muốn đùa cũng không cần đem tôi thả xuống nước a!
Nói thật ra, Mông Thái Nhất, người này mặc dù đầu óc có chút ngạo mạn, nhưng xét về diện mạo mà nói, cũng đủ để dùng chữ “anh khí hơn người” để hình dung. Chẳng qua hắn sinh ra lại không hợp thời điểm, ở niên đại này, diện mạo của Kim Ánh Minh lại có vẻ được hoan nghênh hơn. Huống chi……………Kim Ánh Minh lại giống “người kia” như vậy. Sự thật mặc dù là như thế, nhưng nếu tôi lấy tình hình thực tế ra mà nói, phỏng chừng có khi sẽ bị chết thật thảm. Mông Thái Nhất ở trên bục giảng kinh khủng như vậy, nói không chừng hắn sẽ khai đao giết một người để răn trăm người
Tôi nuốt nuốt nước miếng, định hé miệng. đột nhiên cảm giác từ phía dưới đang chiếu lên những tia nhìn lạnh lùng. Trời ạ, nữ sinh trong lớp đang dùng ánh mắt giết địch nhìn miệng của tôi
“Nói mau a! Phải hay không?!”
Mông Thái Nhất liên tục truy vấn
“Tôi….tôi…..tôi…………tôi không biết a!! Tuy rằng tôi biết! Nhưng mà tôi không biết a!!”
Tôi càng căng thẳng, tư duy càng rối loạn
“Sẻ con, cô đang nói cái gì! Cái gì vừa biết lại không biết! Đến tôi cũng hồ đồ! Rốt cuộc là tôi đẹp trai hơn hay Kim Ánh Minh đẹp trai hơn?”
Mông Thái Nhất bị tôi nói nghe đến rối loạn, còn ánh mắt của Kim Ánh Minh cũng trở nên sắc bén
Ô ô ô ô…..Mông đại hiệp! Kim lão gia!! Hai vị làm ơn giúp đỡ , buông tha cho con sẻ con này đi!!
“Sẻ con!! Cô đừng sợ bởi vì làm bạn gái của đầu gỗ mà không dám nói! Có tôi ở đây, hắn không dám làm gì đâu!”
“Tôi, tôi, tôi không phải…………….” Tôi quýnh lên, nước mắt đã sắp trào
Mông Thái Nhất không kiên nhẫn nằm dài trên bàn học, Kim Ánh Minh vẫn tiếp tục gặp biến không sợ hãi

Kì thật , lúc này tôi đang có một cái ảo tưởng trong đầu muốn đem Mông Thái Nhất trói chặt vào cây cột, sau đó đem rơm nhét vào miệng hắn, cuối cùng dùng tất thối của Ma Hạ Sinh ngạt chết hắn
Ngày đầu tiên cuộc sống trung học của tôi, cư nhiên lại là một màn khốn đốn nước mắt
Phần 2
Kéo thân thể mệt mỏi trở về, vừa mở cửa ra, Ma Tích Xuân và Ma Hạ Xuân vốn ở phòng khách xem đĩa rất nhanh đã trốn về phòng đánh rơi cả đồ ăn vặt đặt trên bàn
Vì muốn trốn tránh vụ đánh cuộc học tiếng chó khi tôi thi đậu vào Hayakawa, nên tháng này bọn họ cư xử đều rất dè dặt làm tôi thấy rất kì quái!
Còn lại ba mẹ vẻ mặt chờ mong, đặc biệt nhiệt tình
“Sao rồi? Sao rồi? thầy cô ở Hayakawa rất khác với trường bình thường phải không……” Mẹ mong chờ nhìn tôi
“Con………” Làm sao tôi có thể nói cho bọn họ nghe chuyện xảy ra hôm nay đây? Mẹ không phải vẫn thường nói tôi không cần gây thêm phiền phúc sao? Chuyện hôm nay đối với mẹ………….
“Xem ra là mệt mỏi rồi, ngày đầu tiên rất khó tránh có chút không quen, qua vài ngày thì sẽ tốt…..”
“Đúng, đúng, không sao, mệt mỏi thì nghỉ ngơi trước……………..”
Ai! So sánh với lúc trước, gia đình hiện tại thật là ấm áp a! Vì không phụ lòng kì vọng của ba mẹ, xem ra tôi chỉ có thể cố gắng tiếp tục kiên trì…….
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi lái xe của Ma Hạ Sinh đơn độc đi, quyết tâm học hành đến trường. Vào buổi cơm chiều ngày hôm qua,sau khi tôi không cẩn thận nhắc tới câu chuyện gặp phải sắc lang trên tàu điện , ba mẹ đã nhất trí đem “bảo vật” của Hạ Sinh cho tôi lái. Thật ra tôi chỉ hi vọng là không gặp phải Kim Ánh Minh, thì tự nhiên cũng có thể giảm bớt 1 ít rắc rối
Ông chú ngày hôm qua bị Mông Thái Nhất đụng phải hôm nay vẫn giữ vững cương vị của mình như cũ, bên cạnh ông là một vài học sinh , tất cả đều mây đen phủ đầy đầu, cúi gằm mặt. Haha…..xem ra là do không mang huy hiệu trường bị bắt được!
Lái xe ô tô, tôi đi đến bãi đỗ. Hiện tại thời gian đã không còn sớm, bãi đỗ xe không có người nào (trường học của chúng tôi, học sinh đi ô tô rất nhiều), nhưng ở xa xa tôi đã thấy được một bóng người rất quen thuộc đang dáo dác bận rộn việc gì đó
“A……………….” Tôi nhận ra cái bóng lén lút kia hô lên 1 tiếng
“Hư…………..” Mông Thái Nhất chạy nhanh lại bịt miệng tôi
“Không được nói cho Kim Ánh Minh”
“Kim Ánh Minh?” Tôi kì quái nhìn hắn, lại nhìn nhìn đến bánh xe không có hơi của chiếc ô tô bên cạnh, không lẽ hắn cũng lái ô tô?
“Không xong rồi, tự nhiên nói ra!” Hắn quả nhiên vẫn là một tên ngu ngốc
“Tóm lại cô không nói là được rồi!”
“A…………..đã biết……………..”
Mông Thái Nhất sau khi cảnh cáo tôi xong, liền sải bước bỏ đi, tôi cũng đi theo vào phòng học
Ai! Tôi đúng là kẻ xấu nhát gan! Nhìn nhìn cái tên không có biểu tình bên cạnh, tôi thật sự không rõ, hắn đến trường như thế nào
“Ê! Sẻ con, cô ở trong lớp lầm bầm cái gì a!” Cú đánh từ bên cạnh làm cho tôi choáng váng một hồi lâu
Mông Thái Nhất ngang nhiên lấy sách đập đầu tôi!
“Tôi tôi……………không phải……….tên sẻ con”
“Vậy cô tên gì? Ma Thu Thu? vậy thà kêu sẻ con thì hơn, cô cũng vốn rất giống như chim sẻ, vừa nhìn thấy mặt mày đã xám tro…………………”
Hắn có vẻ như rất đắc ý với sự thông minh của mình, hoàn toàn không để ý đến sự ngu ngốc của tôi
Cho tới giữa trưa, hai người vẫn yên ổn vô sự, Mông Thái Nhất ngủ thẳng bốn tiết học xong mới ngáp lớn một cái, tuyên bố hắn đã tỉnh lại
Kim Ánh Minh vẫn thực im lặng, ngay cả lúc hết tiết cũng không động đậy, có khi đang nghe giảng, có khi đang tự hỏi, học sinh ngoan đạt tiêu chuẩn như hắn hấp dẫn không ít ánh mắt của nữ sinh…………….
Tôi nhẹ nhang thở ra, liền cảm thấy tay trái của mình bị người lôi kéo , ngũ quan của tôi bắt đầu nhanh thành một đoàn, vờ như không biết, vờ như không biết
“Sẻ con, cô muốn chết a! nhanh chút……………..”
Mông Thái Nhất cười giang đưa một tờ giấy cho tôi, nhìn tôi với ánh mắt kì quái
Trên tờ giấy vẻ một con chuột lớn đang cau mày tự hỏi, bên cạnh còn có chú thích, viết là “Kim Ánh Minh”
Tuy rằng tranh này hoàn toàn không có giá trị nghệ thuật gì đáng nói, nhưng mà, cảm giác nếu so sánh với Kim Ánh Minh cũng có vài phần rất giống, tôi nhịn không được phì cười một tiếng
“Quăng qua cho hắn, nhanh chút!” Mông Thái Nhất vừa chỉ huy tôi, vừa giơ tay cảnh cáo nếu như tôi không nghe lời
Kim Ánh Minh bị tiếng cười của Mông Thái Nhất đánh thức, hắn ngước cái đầu cao quý lên, tôi vội vàng đem tờ giấy mà Mông Thái Nhất uy quyền bắt ép đưa qua………..
Kim Ánh Minh cau mày một chút, nhưng không có phản ứng gì, hắn chỉ lấy bút vẽ lên tờ giấy một bức hình
“Tiểu Ma Tước, nhìn xem hắn vẽ cái gì? Nhanh lấy qua đây, nhanh lên, nhìn xem hắn vẽ cái gì………………” Mông Thái Nhất cơ hồ đã quên đây là lớp học muốn nhảy dựng lên
Nếu tôi có chọn lựa, tôi tuyệt đối không muốn làm người đưa tin cho 2 người bọn họ, nhưng mà nắm tay của Mông Thái Nhất đã không cho tôi có cơ hội lựa chọn, chỉ có thể nơm nớp vươn tay lấy tờ giấy
Kim Ánh Minh vẽ lên tờ giấy môt cũ hành, bên cạnh cũng có chú thích là : Mông Thái Nhất
Tôi đã ngửi được mùi thuốc súng nên quả thật rất muốn trốn xuống dưới bàn tị nạn
Sự thật đã chứng minh rằng giác quan thứ sáu của tôi là thật sự linh nghiệm , Kim Ánh Minh và Mông Thái Nhất trong lúc đó đã bùng nổ ra một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ
Mông Thái Nhất vẻ lên tờ giấy đủ loại động vật kì quái, hơn nữa còn để lại lời bình độc ác, còn cái người số khổ như tôi chỉ có thể thừa dịp thầy không để ý, giúp hắn đưa tờ giấy đi, nhưng mà “đi đêm có ngày gặp ma” , tôi vẫn bị thầy phát hiện
“Ma Thu Thu! Em có ngồi yên không!?”
Thầy Lý tức giận đem sách giáo khoa từ trên giảng đường quăng xuống , lớn tiếng răng dậy. Thầy Lý vốn đã tức đám học sinh ngủ gật trên lớp , tình huống hiện tại coi như là cơ hội để hắn phát tiết
Toàn bộ bạn học trong lớp đều quay đầu nhìn tôi, coi tôi như tội nhân thiên cổ
Tôi thật sự rất oan a……………….
“Ma Thu Thu!! Em đứng lên cho tôi!!”
Mặt của tôi hồng hồng, mông rời khỏi chỗ ngồi
“Đi ra ngoài lớp học đừng!”
Ánh mắt cười nhạo của các học sinh khác khiến tôi không thở nỗi, tôi đang chuẩn bị thành thành thật thật đi ra khỏi lớp thì đột nhiên Mông Thái Nhất cũng đứng lên, lớn tiếng nói:
“Đừng trách cô ấy, là em kêu cô ta truyền giấy!”
Mông Thái Nhất? Dĩ nhiên là Mông Thái Nhất?! Không ngờ hắn lại chủ động thừa nhận!! Kim Ánh Minh hiển nhiên cũng không dám tin, kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng
“Vậy thì hai người lập tức rời khỏi lớp cho tôi!”
Mông Thái Nhất tỏ vẻ dửng dung, hai tay đút vào túi quần, coi chính mình như một anh hùng, hiên ngang ra khỏi phòng học. Tôi đột nhiên cảm thấy mình thật giống như đàn em của hắn, lục tục theo sau đi ra ngoài
“Kim Ánh Minh là đồ cặn bã! Chuyện mình làm hiển nhiên lại không dám thừa nhận!” Mông Thái Nhất dựa lưng vào góc tường hung hăng nói
“Anh………..tại sao lại thừa nhận?” Tôi tò mò nhìn vẻ mặt thoải mái của Mông Thái Nhất, nhưng lại quên mất sợ hãi đã mở miệng
“Tôi là anh hùng hào kiệt a!” Mông Thái Nhất đương nhiên nói, vì muốn tăng thêm tính thuyết phục hắn còn thòng thêm một câu “So với cái tên chuột chết Kim Ánh Minh kia thì hoàn toàn khác biệt! Hừ hừ…..tên kia đúng là không phải người, bạn gái của hắn cũng không biết bảo vệ”
“Tôi tôi………tôi không phải.”
“Tôi tôi………….” Mông Thái Nhất có ý xấu bắt chước lại giọng điệu cà lăm của tôi “Cái tên Trần Thế Mỹ kia khẳng định là đã chấm Tử Lôi của tôi nên cố ý lạnh lùng với cô, Yên tâm, tôi nhất định sẽ đem Tử Lôi của tôi cướp về”
Tôi không hiểu sai chứ? Tên xấu xa này nói hình như có chút muốn an ủi tôi thì phải. Nhưng vấn đề là…………tôi từ khi nào đã làm bạn gái của Kim Ánh Minh a!
Tuy rằng tôi còn cảm thấy hắn là một quái nhân, nhưng mà xem ra tôi phải đối với hắn kính trọng vài phần. Sau tôi lại phát hiện một định luật, chỉ cần là “heo” thì tuyệt đối không được đụng vào
Vũng vàng trải qua một ngày vất vả, tôi sớm đi vào bãi đỗ xe, hi vọng có thể rời khỏi nơi đây sớm một chút
“khốn kiếp!! Ai!! Ai không muốn sống!!!”
Xe vẫn còn đỗ ở cổng, tôi chợt nghe thấy tiếng Mông Thái Nhất la to. Tôi cùng các bạn học khác cố gắng vượt qua hắn, tránh để bị vạ lây
“Lốp xe của tôi đâu? !! Ai trộm?!!!!”
Mông Thái Nhất chỉ vào một chiếc xe không có lốp nổi trận lôi dình. Ông trời phù hộ, Kim Ánh Minh trăm ngàn lần đừng xuất hiện
A, trời ạ……….chỉ thấy Kim Ánh Minh đang nhẹ nhàng đi tới, ngồi vào chiếc xe của mình, ung dung đi xa, hoàn toàn không có chú ý đến mùi thuốc súng trong xe ô tô
Hả? Thật lạ, tại sao lốp xe của hắn một chút hỏng hóc cũng không có
“Kim Ánh Minh! Đồ chuột chết! Mau trở về cho tôi!! Có phải cậu trộm lốp xe của tôi!!?”
Đương nhiên Kim Ánh Minh cũng không quay đầu lại, hắn biến mất ở cửa bãi đổ. Tôi cũng mau đi thôi, nhưng ổ khóa cứng đầu như muốn cùng tôi đối nghịch khiến tôi vặn cả nửa ngày trời không xong
“Sẻ con, đưa xe ô tô của cô cho tôi, tôi đi tìm tên kia nói chuyện phải trái!”
“A…………………….” Xong rồi, tất cả đã quá muộn
“Như thế nào? Cô có ý kiến?” Ánh mắt ác độc của Mông Thái Nhất đảo qua tôi, tôi đành miễn cưỡng đem lời nói nuốt xuống, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng ung dung của hắn
Không thể nào? Hôm nay tôi ko đem theo tiền đi học, chết tiệt “Thái Kim” tổ hợp, so với “Thái Quân” còn dày vò người hơn! (câu này ko hiểu ý tác giả lắm Y-Y)
Trần Thế Mỹ: Tân khoa Trạng nguyên Trần Thế Mỹ tài học xuất chúng, được Thái hậu ban hôn, sánh duyên cùng Công chúa, chiêu làm Phò mã. Thôn phụ Tần Hương Liên mang theo 2 con là Xuân Ca và Đông Muội vượt ngàn dặm đến kinh thành tìm chồng, không ngờ đó chính là vợ và con của Trần Thế Mỹ. Nay trở thành Phò mã, Trần Thế Mỹ đã không nhận vợ con và sai người đuổi đi. Oán hận người chồng bội bạc, nàng đến kêu oan nơi Khai Phong Phủ, nhờ Bao Đại nhân phán xét. Bao Công biết rằng Phò mã bỏ vợ con cưới công chúa là phạm tội khi quân, lại nghĩ đến Tân Hương Liên cùng 2 đứa con không nơi nương tựa, nên có ý khuyên Trần Thế Mỹ quay đầu. Không ngờ Trần Thế Mỹ lại cho người giết hại 3 mẹ con, may được tên sát thủ rủ lòng thương tha chết. Bao Đại nhân rất tức giận bày kế cho Trần Thế Mỹ tới công đường Khai Phong hỏi tội. Trần Thế Mỹ ỷ vào sự che chở của Công chúa và Thái hậu sau lưng nên không coi ai ra gì. Đúng vào lúc phán xét Trần Thế Mỹ, Thái hậu và Công chúa tới đòi người.
Phần 3
“Loạt xoạt…loạt xoạt”
Tiếng giấy chói tai theo màng nhĩ không ngừng truyền tới, ngày hôm qua qua đi để rồi từng giờ hôm nay trôi qua thân thể tôi càng thêm cứng ngắc
Tuy là không biết ai đã làm chuyện tốt đem lốp xe của Kim Ánh Minh với Mông Thái Nhất đổi đi nhưng mà Mông Thái Nhất lại một mực khăng khăng đem mọi tội lỗi đỗ vào đầu Kim Ánh Minh. Hiện tại hắn tựa như một con hổ đang nhìn chằm chằm vào con mồi, “móng vuốt” ko ngừng cào cào trên giấy phát ra âm thanh “Loạt xoat, loạt xoạt” . Mà điều không may cho tôi là tôi lại ngồi giữa con mồi của hắn
An toàn là trên hết! An toàn là trên hết! Chỉ cần không có chuyện gì xảy ra , để cho tôi an ổn sinh sống tôi sẽ đồng ý mất vài cân mỡ a
Nhưng mà nếu như mọi chuyện được như tôi mong muốn thì tên tôi đã không gọi là Ma Thu Thu mà chuyển sang tên Phượng Hoàng rồi . Đến tiết ba môn Ngữ Văn, cơ hội của Mông Thái Nhất rốt cuộc cũng đã đến
Kim Ánh Minh được thầy gọi lên đọc bài
“Ê! Ê! Sẻ con! ” Tuy rằng tôi rất muốn xem nhẹ lời nói của hắn, nhưng mà càng lúc âm thanh của hắn lại càng lớn khiến tôi không thể không nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn hắn
“Cho cô này!”
Mông Thái Nhất thần thần bí bí đưa cho tôi một cái bao, tôi vừa mở ra đã thấy qua một khối kẹo cao su đã được ăn qua rồi
“Đây là………………”
“đặt ở chỗ đó!” Mông Thái Nhất chỉ vào ghế ngồi của Kim Ánh Minh
Trời ạ! Lại nữa rồi! Mông đại gia, Mông hoàng đế, ngài không thể buông tha cho tôi được sao? Cho tôi chừng 2 ngày Thái Bình sinh sống ngài sẽ chết a!
Nhưng mà suy nghĩ vẫn là suy nghĩ, tôi cuối cùng vẫn phải chịu khuất phục trước cái khí thế “thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết” của Mông Thái Nhất, tôi run rẩy đem kẹo cao su đặt vào ghế ngồi của Kim Ánh Minh
………………………..
“Được! Bạn học Kim Ánh Minh đọc bài vô cùng tốt! Mời ngồi!” Thầy Ngữ Văn nịnh nọt nói
Làm ơn, làm ơn! Kim lão gia, ngài cúi đầu nhìn một cái đi a! Nội tâm của tôi cầu nguyện trăm ngàn vạn lần, trước toàn bộ ánh mắt hình trái tim đang nhìn chằm chằm của tất cả nữ sinh trong lớp, siêu cấp Lãnh Diện Vương, tuyệt thế đại hotboy ……………….Kim Ánh Minh vẫn không khách khí ngồi xuống tảng kẹo cao su lớn mà Mông Thái Nhất vừa sản xuất!!
Tôi sợ tới mức phải nhanh chóng nhắm mắt lại. Hử? Không tiếng động nào? Sao lại thế này?? Tôi lén lút mở to mắt
Mong Thái Nhất cả người gục xuống bàn, cười đến nghiêng phải ngã trái, mà Kim Ánh Minh bên phải cơ hồ lại không có biểu tình gì , nhìn lại chỉ hơi hơi đỏ mặt…………….
Xong rồi, xong rồi, tôi co rút lại trên bàn học chờ “Kim toàn phong” (*toàn phong: cơn bão) bộc phát
A? Hắn đang làm cái gì? Hắn bị vậy nhưng mặt chỉ hơi ửng hồng……………..
Kim Ánh Minh cởi áo khoác ngoài buộc ngang hông mình, sau đó đứng lên “Tôi muốn ra ngoài”
“Được! Được! Đi đường cần thận a!” Thầy hiển nhiên ngay cả lý do hỏi cũng không hỏi
“Oa, tạo hình rất đẹp trai a!” “Da của hắn thật trắng!” Kim Ánh Minh mang theo một chuỗi tiếng ca ngợi của nữ sinh ra khỏi phòng học
“Đầu heo này! Tôi muốn chém cậu!” “Mông núi lửa” bên trái nhìn tình hình có biến, lập tức đứng lên chỉ vào bóng lưng Kim Ánh Minh rống to
Ngay tại tiết Ngữ Văn trò khôi hài của Mông Thái Nhất cũng chấm dứt mà Kim Ánh Minh nguyên cả một tiết học cũng không trở về. Tôi rất tự giác nhân lúc ra chơi đem bảng điểm danh chuyển đi
Ai ở bên kia? Phòng học vốn không có bóng người thế nào lại có bóng người lay động
Kim Ánh Minh, tôi giật mình nhìn sang bên cạnh , không biết hắn đã xuất hiện từ lúc nào. Hắn trở về khi nào? Tại sao lại đứng ở chỗ ngồi của Mông Thái Nhất
Kim Ánh Minh thản nhiên nhìn tôi liếc mắt 1 cái, sau đó mới thong thả chậm rãi trở về vị trí của mình. Tôi còn không biết rõ chuyện gì đã xảy ra
Mọi người đều đã lục tục trở về lớp. Nhưng mà tôi có dự cảm rất rõ: bão táp lập tức sẽ trở lại………………
“Ê, Sẻ con, cô ngẩn người cũng không nên cản đường cản lối a!” Mông Thái Nhất khoan thai đến muộn không khách khí thưởng tôi một cái vỗ đầu
“A……………ha ha……………a…………..”
“Cô ngẩn người a!”
Tôi lén lút nhìn Kim Ánh Minh một cái, hắn vẫn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, gục đầu xuống bàn ngủ gật. Hi vọng không có việc gì, haha, sao tôi vẫn có cảm giác như đây là sự yên tĩnh trước cơn bão táp?
“Tôi thấy cô thật khờ! Quên đi! Tôi ngủ tiếp! Hôm nay buồn ngủ như thế nào ấy” Mông Thái Nhất duỗi lưng thật lâu vẻ mệt mỏi
“A…………………………….”
Tiếng kêu tê tâm liệt phổi của Mông Thái Nhất thảm thiết truyền vào tai tôi
“Tên khốn nào đã làm?!!!!”
Mông Thái Nhất từ trên mông nhổ xuống mấy cái đinh mũ, có lẽ là rất đau, mặt hắn toàn bộ chuyển hồng, trên khóe mắt còn rướm lại mấy giọt nước mắt
“Tên khốn nào đã làm!!! Ra đây cho tôi!!!”
Mông Thái Nhất gần như tức điên. Toàn bộ bạn học trong lớp không ai dám thở lớn tiếng
“Rốt cuộc là ai?!!!! Nếu không ra đây , tôi sẽ khiến cho hắn chết thật khó coi!!!”
Tôi cơ hồ muốn tìm một cái hang động để núp, tôi không biết, cái gì cũng không biết…………..
“Ma Thu Thu! Là ai??” Mông Thái Nhất hung hung hăng hăng nhắm vào đầu tôi cho một chưởng. Thật may, đầu tôi còn giấu sau quyển sách, sách giúp tôi chắn đi một nữa lực của hắn nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đến nhe răng
“Không biết……….không biết………………..”
Tôi lại bắt đầu nói năng lộn xộn
“Không biết?!!!” Mông Thái Nhất nổi trận lôi đình, mắt thấy sẽ phải nhận thêm một chưởng thứ hai , tôi lắp bắp nói
“Vừa rồi…………vừa rồi………….” Tôi đột nhiên nghĩ đến ngay cả mình cũng chưa từng nhìn thấy không phải sao? Tôi không nên khơi gợi lại sóng gió a “Vừa rồi…….. cái gì tôi cũng chưa từng nhìn qua”
“Kim Ánh Minh?! Là cậu phải không?” Mông Thái Nhất đột nhiên nghĩ tới điều gì, tay dừng lại ở không trung. Phù………mạng nhỏ của tôi xem như được bảo vệ
Hắn buông tay tôi ra, ánh mắt hung thần ác sát trừng trừng nhìn vào Kim Ánh Minh đang ung dung tự tại ngồi ở ghế
“Chuột chết! Làm cậu làm sao?!”
Kim Ánh Minh nhưng trước vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, sau đó lại thản nhiên mỉm cười, mỉm cười
“Mẹ nó! Tôi muốn giết cậu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Mông Thái Nhất vừa nói xong liền hướng về Kim Ánh Minh đán tới
Vào thời điểm cấp bách đó, khi tôi còn chưa kịp thấy rõ ràng tình huống, Mông Thái Nhất đã bị thầy giám thị hung hăng nhắc nhở, hẳn là đã có nữ sinh biết “thương hương tiết ngọc” kịp thời mật báo. Cùng với giọng thét như heo chọc tiết của Mông Thái Nhất, phòng học rốt cuộc cũng khôi phục lại sự yên lặng
Bên người Kim Ánh Minh lại vây quanh thật nhiều nữ sinh hỏi han ân cần, giống như hắn thật sự bị thương rất nghiêm trong, tuy nhiên, “người bị thương” hoàn toàn lại không lộ vẻ gì, khuôn mặt trầm lặng như tự hỏi một vấn đề quan trọng
Đương nhiên, hai lần làm đồng lõa của tôi cũng sẽ không thể có ngày lành. Từ phòng giám thị, tôi bị lời nói thấm thía của thầy Trầm giáo huấn suốt bốn giờ! Thật ra, tôi cũng là người bị hại a! ! nhưng mà tôi phải vờ như mình là người câm điếc ăn hoàng liên (*)
“Bạn học Ma Thu Thu, em có nhận thấy sai lầm của mình chưa?”
Ô ô ô ô………….tôi vội vàng liên tục không ngừng gất đầu
Thầy Trầm thấy bộ dạng thật đáng thương của tôi, cũng động lòng trắc ẩn, thở dài thật lớn
“Ai………….thật ra tôi cũng biết, em ngồi gần 2 người bọn họ cũng rất vất cả………………”
Ô ô ô ô……….Thầy Trầm đúng là người thấy rõ mọi việc!
Cuối cùng cũng biết nỗi khỗ “xoáy nước Bermunda” của tôi. Rốt cục, rốt cục tôi cũng đã đợi được cái ngày đỗi chỗ!
“Như vậy đi!” Thầy trầm nghĩ nghĩ
Như thế nào? Như thế nào? Đỗi chỗ ngồi ! Đổi chỗ ngồi!
“Em về viết 3000 chữ kiểm điểm cho tôi, chuyện này chúng ta sẽ quên đi!”
A………………….
Hai mắt trắng dã, cằm như muốn rơi xuống đất
Sao có thể như vậy!!
Làm sao có thể, làm sao có thể……………………..
(*): Người câm điếc ăn hoàng liên: Hoàng liên là một loại quả rất đắng, người câm điếc ăn phải hoàng liên cũng không thể lên tiếng phản ánh, ý câu này chỉ người có nỗi khổ trong lòng nhưng không thể nói được
Phần 4
“Xem kìa……………….là cô ta, thật không biết xấu hổ, diện mạo xấu xí như vậy còn dám quấn lấy Kim Ánh Minh và Mông Thái Nhất”
Cả đêm viết kiểm điểm, mang theo 2 con mắt thâm quầng đi học, buổi sáng lại còn bị các bạn học chỉ trỏ nói tới nói lui . Tất cả bạn học đều ngưỡng mộ hai vị ngồi gần tôi, một vị nghe nói là xuất thân từ “tứ đại gia tộc” nổi tiếng của Hayakawa, một vị khác lại là đại thiếu gia thừa kế gia tộc hắc đạo (*hắc đạo: xã hội đen)
“Hi! Chào …………….buổi sáng tốt lành………..ha ha……………..” Tôi một đầu đầy mồ hôi lạnh, run rẩy buông túi xách xuống, ngồi vào chỗ của mình
Tôi cảm thấy ngay cả hít thở cũng khó khăn
May mắn cô đã ngay lập tức đến giải cứu tôi, nhưng suốt cả buổi sáng tôi luôn có cảm giác thân mình đang phải chịu một áp lực rất lớn
“Được rồi, buổi chiều hôm nay như thường lệ sẽ được nghỉ,tôi hi vọng mọi người có thể nắm bắt thời gian học tập thật tốt” Cô Trầm vừa nói xong đã vội vàng rời khỏi lớp, có phải cô cũng muốn nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này?
“Hắc hắc hắc hắc………………”
Một trận cười khiến lòng tôi xót xa bùi ngùi đột nhiên vang lên, tiếng cười kia giống như là từ Địa ngục truyền tới. Lòng tôi kinh sợ dựng cả tóc gáy
Má ơi!!!!Quỷ!!!!
Chỉ thấy Mông Thái Nhất mang theo gương mặt sưng phù giống hệt đầu heo, hai con ngươi trừng lớn dò xét Kim Ánh Minh. Đôi mắt của hắn bị sưng nên trở thành một con mắt nhỏ một con mắt lớn, bên mắt trai còn bị bầm xanh một khối lớn! Má phải sưng phù còn cao hơn so với má trái nhìn qua cứ như hắn đang ngâm một quả cam ở trong miệng! Khủng bố nhất là, hắn còn bày ra một khuôn mặt cực kì âm hiểm, nên kết quả càng thêm khủng bố!
“Hắc hắc hắc hắc…………….Kim Ánh Minh…………..Cậu dám đắc tội tôi! Nói cho cậu biết, cậu nhớ kĩ cho tôi, tôi sẽ đem bản mặt xinh đẹp của cậu đánh thành mặt heo……………….”
“Đừng…………..”
Tôi cũng không biết đầu mình có bị thần kinh không, cư nhiên ngay tại nơi sóng gào gió nổi như thế này, lại đi giơ tay , bật ra một chữ như vậy! Bạn học trong lớp cũng bị hành động khó tin này của tôi làm cho sợ tới mức phải hít sâu vào một hơi
Ô ô ô ô……………….. lời nói này của tôi cũng không thể thu hồi lại được!! Cái chữ này vừa ra khỏi miệng đã khiến cho tôi lập tức liền hối hận. Muốn rút lại thì đã quá muộn rồi!
“Sẻ con! Cô bị thần kinh a! Đừng cái gì mà đừng!”
Mông Thái Nhất cực kì khó chịu cắt ngang lời tôi, hướng vào đầu tôi vỗ một cái
“Tôi tôi……….tôi…….” Đau quá, ôi! Đầu tôi
“Tôi tôi tôi, tôi cái đầu cô, lần sau cô còn dám cắt lời tôi thì……………”
“Kim Ánh Minh!”
“Tôi nói rồi không được phép cắt lời tôi!” Mông Thái Nhất hung dữ quay đầu, nhìn thấy người tới lập tức đã thay đổi sắc mặt, ánh mắt còn là ra vẻ vô tội “Tử Lôi!”
Là nàng!? Là nữ sinh bị quấy rối ở trên xe điện, sau khi rời phòng giám thị vẫn đi theo Kim Ánh Minh, nàng và Mông Thái Nhất hình như là đã quen từ trước, nhưng mà……………..
“Mông Thái Nhất , tránh ra! Tôi không phải đến tìm cậu!”
“Cậu không tìm tôi thì tìm ai?” Mông Thái Nhất xem ra rất không vui , luôn luôn đứng cạnh nhảy nhảy như con ếch
“Cô có thể tránh đường ra một chút được không?” Nàng nhìn chằm chằm tôi, mặc dù có ý là muốn hỏi nhưng thái độ lại khó chịu vô cùng
Tôi còn chưa kịp phản ứng , đã bị một vị nữ sinh cơ bắp đứng bên cạnh lôi ra khỏi chỗ ngồi. Nàng có vẻ như muốn kiếm chuyện…………Giác quan thứ sau lại một lần nữa báo động cho tôi là có bão sắp đến.
“Cái gì! Cậu sao lại chỉ tìm đến con chuột chết kia!” Mông Thái Nhất còn đắm chìm trong vui sướng, lại phát hiện ra Tử Lôi hiện tại cũng không phải là hướng về hắn
“Anh nói ai là chuột!”
“Kim Ánh Minh là con chuột thối!”
“Mông Thái Nhất! Anh câm miệng lại cho tôi!”
“Tử Lôi! Không ngờ cậu lại như vậy……………” Mông Thái Nhất tổn thương nhìn Tử Lôi ngay cả một cái liếc mắt cũng không giành cho hắn, còn Kim Ánh Minh lại có vẻ như hoàn toàn không cảm nhận được những dao động chung quanh, vẫn ung dung nhắm mắt nghe nhạc
Tôi không thể không thừa nhận trong những nữ sinh mà tôi gặp qua thì Tử Lôi đây đúng là nữ sinh can đảm nhất, dám cố tình liều chết gây sự với Mông Thái Nhất
“Chủ nhất tuần sau là sinh nhật của tôi, nhà tôi sẽ mở Party, hi vọng cậu có thể đến tham gia!” Nói xong nàng lại đưa ra một tấm thiệp hồng đặt thật mạnh lên bàn của Kim Ánh Minh
Phương thức trực tiếp bày tỏ thật tốt, tôi ở trong lòng chợt hô lên một tiếng, đây cũng có thể coi như là một lời tỏ tình
Kim Ánh Minh rốt cuộc cũng có phản ứng, mở mắt nhìn Tử Lôi. Ách, tôi không có nhìn lầm chứ, sao tôi có cảm giác như hắn vừa mới tỉnh dậy vậy
“Tử Lôi!! Không cho phép mời hắn!!!!!” Mông Thái Nhất tức giận gần như phát điên , ra sức nắm tóc mình
“Cậu có đi hay không?”
“Hả?” Xem ra là hắn vẫn chưa tỉnh ngủ, hắn…..,tôi thực bó tay!!
“Tôi nói hắn là đầu gỗ, chuột……………Cậu xem, cậu xem, ha ha ha…………..” Mông Thái Nhất cực kì đắc ý với phát hiện của chính mình
“Mông Thái Nhất, anh câm miệng cho tôi, không liên quan đến chuyện của anh, cút ngay cho tôi…………..” Lần đầu tiên nhìn thấy nữ sinh dám đối xử với Mông Thái Nhất như vậy, mọi người ở đây đều phải hít vào một lượng khí lớn
“Cậu mắng tôi, hơn nữa là vì con chuột chết này, cậu đã quên thời điểm câu hôn tôi trước đây…………”
“Chát………” Cả lớp im lặng trong giây lát
Tất cả mọi người đều biến thành người gỗ (*nguyên văn: mộc đầu nhân), chỉ có Mông Thái Nhất biểu đạt vẻ mặt không rõ là phẫn nộ hay bi thương mà tôi chưa từng gặp qua, năm dấu ngón tay hồng hồng rõ ràng hiện lên trên khuôn mặt co quắp
Tử Lôi ngây người, tay vẫn còn đặt giữa không trung
Ánh mắt Kim Ánh Minh lúc này cũng bắt đầu xuất hiện tia nhìn sắc bén, song cuối cùng lại thanh tĩnh , minh bạch trở lại
Nữa phần sau, Tử Lôi tái nhợt cả mặt, lao ra phòng học cũng không quay đầu lại. Các bạn học xem kịch cũng lập tức trở “con mồi yếu ót” sợ hãi hắn trút giận lên thân mình. Mông Thái Nhất lại nhìn không rõ khóc hay cười, Kim Ánh Minh thì tỏ ra không có gì sợ hãi, còn tôi ngay cả thở cũng không dám thở
Mông Thái Nhất ngày thường tràn ngập anh hùng hào khí, giờ phút này ánh sáng trong mắt chỉ lập lè yếu ớt, làm cho tôi cảm thấy hắn thật giống như một đứa con nít bị bỏ rơi
Làm sao đây? Làm sao đây? “Bermunda” cho tới bây giờ vẫn chưa bình lặng làm tôi hít thở không thông
“Kim Ánh Minh! Cậu nhớ kỹ cho tôi!!”
Mông Thái Nhất cũng không có làm gì khác, chỉ bỏ lại những lời này rồi chạy ra khỏi phòng học
Phần 5
Tôi……….tôi giúp hắn đưa túi xách” Tôi thật cẩn thận nhìn nhìn Kim Ánh Minh liếc mắt một cái, không hiểu tại sao chính mình lại thừa thải giải thích rồi cầm lấy túi xách của Mông Thái Nhất đặt trên bàn học đuổi theo
“Mông Thái Nhất!”
Tôi không nhớ rõ mình đã đi qua mấy con phố, đeo trên vai hai cái túi xách làm cho tôi muốn không thở nổi , lảo đảo lảo đảo đi theo phía sau Mông Thái Nhất, càng ngày tôi lại càng không đuổi kịp tốc độ của hắn………………Trời đã chuyển tối, đèn đường cùng đèn của các cửa hàng đủ màu sắc sáng lên, gió nhè nhẹ thổi thật thoải mái, đáng tiếc là ở tình huống hiện tại tôi chỉ có thể dùng hai chữ “chật vật” để hình dung
“Mông Thái Nhất” Dù rằng tôi biết có gọi , anh cũng không phản ứng nhưng đối với anh tôi cũng có một chút hi vọng nhỏ, dù sao tôi chỉ muốn đưa túi xách cho anh a……………..
“A……….đau quá!” Cái tên Mông Thái Nhất này tự dưng lại ngừng bước, khiến cho một đứa chuyên tâm đuổi theo bước chân của hắn đụng vào sau lưng, cứng
quá……………..
“Sẻ con! Cô sao lại đi theo tôi??”
Mông Thái Nhất cư nhiên lộ ra một biểu tình rất kì quái, tôi khóc không ra nước mắt, tôi theo sau hắn nãy giờ đã 4 tiếng mà đến bây giờ hắn mới phát hiện ra tôi!!
“Tôi tôi……tôi còn…………..phải trả túi xách” Thật ra, tôi cũng hiểu được túi xách này ngày mai hắn cũng có thể lấy lại a, dù sao hắn cũng không làm bài tập
“Tôi tôi…………….haha………….tôi tôi………….Cô
không biết cách nói chuyện thật tốt sao?”
Tên đáng chết này, ngang nhiên dám cười đùa trên nỗi đau khổ của người khác, tôi tốt xấu thì cũng coi
như……………..
“Mông Thái Nhất!” Một giọng nói xa lạ cắt ngang lời tôi muốn nói
“Ai kêu ông, không biết tâm tình của bổn đại gia hôm nay không tốt sao?” Mông Thái Nhất không kiên nhẫn quay đầu, nhìn lại người phía sau sững sốt “Là ông”
Là ai?Tôi theo ánh mắt của Mông Thái Nhất nhìn qua, trời ạ! Không biết từ khi nào xung quanh chúng tôi đã bị bao vây bởi một vài kẻ xấu. Mà người Mông Thái Nhất đang nói chuyện lại vừa vặn đứng ngay chỗ tối tăm, khiến tôi không thể nhìn rõ diện mạo của hắn
“Đúng vậy , là tôi. Chuyện lần trước tôi nói, cậu thấy thế nào?”
“Vẫn là câu nói cũ, chuyện của mình tự mình xử lý, không cần ông quan tâm”
“A, phải không?” Âm điệu giọng nói kia có chút đề cao “Nhưng mà tôi nghe nói chuyện hôm nay cậu xử lý có vẻ không tốt thì phải?”
“Mắc mớ gì ông! Vừa vặn hôm này ông đây khó chịu, muốn tìm người trút giận” Mông Thái Nhất có chút thẹn quá hóa giận, một tay đẩy tôi sang một bên, sau đó họ quyên đánh vào một người gần hắn nhất
“Sẻ con, cô đem túi xách của tôi ngoan ngoãn đứng ở góc tường xem đi, đừng là hỏng đại sự của bổn đại gia” Ách…………….Trời ạ! Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người thật việc thật . Ngoại trừ việc ôm chặc túi xách lui vào một góc tường phát run, tôi cũng không thể làm cái gì. Mông Thái Nhất tuy rằng miệng có hơi độc một chút, nhưng cũng không đáng bị chết dưới tay một đám người!
“Thế nào, sẻ con, tôi rất lợi hại phải không!” Mông Thái Nhất nhanh gọn hạ vài người ngã xuống đất, đối với người cuối cùng vẫn muốn đứng lên đã bị hắn hung hăng thưởng cho một cước
Xem ra tất cả lo lắng của tôi là quá dư thưa, nhìn hắn đáng người thật đáng sợ,so với cái cách bình thường hắn hay đánh tôi đúng là hạ thủ lưu tình (*giơ cao đánh khẽ)
“Anh………….anh……………” Tôi kinh hoảng chỉ về phía sau Mông Thái Nhất, trời ạ, từ phía sau đông nghìn nghịt đang chạy đến hơn 10 người, đám người này thật giống như đám gián, đánh mãi vẫn đánh không xong
Mông Thái Nhất theo tay tôi nhìn lại, sau đó lại không hề để ý nói “Không sao………….”
Không phải chứ? Nhiều như vậy hắn cũng có thể đánh? Trong lòng tôi có chút bội phục còn người anh hùng hào kiệt này
“Chạy mau a!” Mông Thái Nhất một tay nắm lấy tay tôi, chạy thục mạng về phía trước.Không phải chứ?
Chữ ký của thotrang8397
Về Đầu Trang Go down
KND_mylove
.:Banned:.
.:Banned:.
avatar

Tuổi Tuổi : 19
Sinh nhật Sinh nhật : 22/12/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2151
Ngày tham gia Ngày tham gia : 30/12/2011
Châm ngôn sống : hãy để màn mưa xóa đi mọi ký ức đau thương và buồn bã nhưng đừng để màn mưa xóa đi tất cả!!!!!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Chim se ban mai 1 a Sat Jan 07, 2012 12:33 pm

Ủa!!4r mình có tập 1ruif mà
Chữ ký của KND_mylove
Về Đầu Trang Go down
Tôn Ngọc Dĩnh
.:Member cấp 0:.
.:Member cấp 0:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 21/08/1994
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 15
Ngày tham gia Ngày tham gia : 02/01/2012
Châm ngôn sống : Forever is sone and always will be

Bài gửiTiêu đề: Re: Chim se ban mai 1 a Sat Jan 07, 2012 9:43 pm

ơ... cái nỳ tui vs Miho2182011 viết trc rùi mà bn :milk4:
Chữ ký của Tôn Ngọc Dĩnh
Về Đầu Trang Go down
Bạch Tô Cơ
.:Administrator:.
.:Administrator:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 17/07/1998
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1970
Ngày tham gia Ngày tham gia : 04/08/2011
Châm ngôn sống : ALWAYS KEEP THE FAITH AND HOPE TO THE END

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Chim se ban mai 1 a Sat Jan 07, 2012 9:52 pm

Hơ hơ, bạn cố gắng phát huy nha ! :milk2:
Chữ ký của Bạch Tô Cơ






ALWAYS KEEP THE YUNJAE FAITH
Em không biết bao giờ thì ngày đó đến
Nhưng em biết sẽ có ngày 5 anh trở về
ALWAYS KEEP THE FAITH...
... AND HOPE TO THE END
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chim se ban mai 1 a

Chữ ký của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down

Chim se ban mai 1 a

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Bảo tàng nghệ thuật :: Thế giới sách :: Quán cafe-