Chào mừng các bạn đến với diễn đàn Love Story of Angels ^_^ Hãy nhanh chóng đăng nhập hoặc đăng ký để tham gia LSA Family và cùng bàn luận về những tác phẩm của Girlne Ya nhé!



 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Tài khoản:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động: :: Quên mật khẩu
Tên: ruyushin1810 (2744)
Số Bài Post :2744 Số bài - 19%
ruyushin1810 (2744)
Tên: HasegawaYoshiro (2664)
Số Bài Post :2664 Số bài - 18%
Tên: KND_mylove (2151)
Số Bài Post :2151 Số bài - 15%
KND_mylove (2151)
Tên: Bạch Tô Cơ (1970)
Số Bài Post :1970 Số bài - 14%
Tên: qiuxiabying_bongbeo_9x (1477)
Số Bài Post :1477 Số bài - 10%
Tên: Gumiho (1071)
Số Bài Post :1071 Số bài - 7%
Gumiho (1071)
Tên: anvuphongdepzai (799)
Số Bài Post :799 Số bài - 6%
Tên: 3vIlL_lIoN_nO1 (626)
Số Bài Post :626 Số bài - 4%
Tên: .:.Pear.:. (501)
Số Bài Post :501 Số bài - 3%
.:.Pear.:. (501)
Tên: EmSongViEm (486)
Số Bài Post :486 Số bài - 3%
EmSongViEm (486)
Các bài gửi mới nhất Reload
♥Kim Nguyệt Dạ Fan Club♥
Đang tải dữ Liệu
Nữ Hiệp Quái Chiêu - Tập 1
Đang tải dữ Liệu
Ai là fan của Lý Triết Vũ
Đang tải dữ Liệu
100 năm trước bạn là ai??
Đang tải dữ Liệu
[Long-fic] Công chúa mafia
Đang tải dữ Liệu
Bạn là ai trong Conan ^^~ vui tí
Đang tải dữ Liệu
Phòng spam số 3
Đang tải dữ Liệu
Bạn nam tính hay nữ tính?
Đang tải dữ Liệu
Bạn là thiên thần nào????
Đang tải dữ Liệu
Bạn có dễ thương hay ko??
Đang tải dữ Liệu


Share|

Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp
Owata Neko
.:Member cấp 1:.
.:Member cấp 1:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 01/05/1995
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Oct 30, 2011 8:51 am

BỘ TIỂU THUYẾT 3 TẬP CỦA TÁC GIẢ MINH HIỂU KHÊ :



-Tập 1: THỦY TINH TRONG SUỐT



-Tập 2: MẶT TRỜI RỰC RỠ NHẤT NGÀY ĐÔNG



-Tập 3: CHUYỆN THẦN THOẠI



Thủy Tinh Trong Suốt Tập 1





Minh Hiểu Khê


Dịch giả: Nguyễn Nhật Quang



Lời giới thiệu

Là một cô gái sinh ra trong gia đình bình thường, thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng may mắn, Minh Hiểu Khê được nhận vào học viện Quang Du, vốn là một ngôi trường quý tộc dành cho con cái của những bậc quyền quý, giàu có và tai to mặt lớn trong xã hội.

Minh Hiểu Khê xinh xắn, giỏi võ, trung thực, thật thà và có tinh thần nghĩa hiệp, biết bênh vực người nghèo, kẻ yếu nên chiếm được tình cảm của nhiều bạn bè trong trường. Trong số đó, ba chàng trai Phong Giản Triệt, Đông Hạo Nam, Mục Lưu Băng, vốn là thần tượng sừng sững của các cô gái trong học viện, cũng phải gục ngã trước cô gái trong sáng và đầy cá tính Minh Hiểu Khê.

Sau nhiều va chạm, hiểu nhầm và đương đầu với khó khăn, vất vả, những tình cảm mới lớn chớm nở giữa ba chàng trai và cô gái trẻ. Lưu Băng đẹp trai, lạnh lùng như tên gọi, từ nhỏ đã quen sống trong bóng tối và khép kín, chợt một ngày nhận được tình yêu của Hiểu Khê như hơi ấm duy nhất của anh trên cõi đời. Trong khi đó Giản Triệt và Hạo Nam cũng nuôi giữ mối tình âm thầm, đơn phương.

Bên cạnh giọng văn nhẹ nhàng, hài hước, "sến" theo kiểu văn chương học trò, bộ sách còn hấp dẫn độc giả tuổi teen vì tiết tấu nhanh, với nhiều tình tiết gay cấn mang văn phong kiếm hiệp. Minh Hiểu Khê nhỏ bé, hiền lành, giản dị, nhưng lại vô tình rơi vào những cuộc truy đuổi, dọa nạt, ẩu chiến với các bang phái xã hội đen.

Và những lúc khốn đốn nhất, bên cạnh Hiểu Khê luôn có những người bạn, người yêu ra tay cứu giúp, sát cánh bên cô.

3 tập sách làm nên một bộ truyện giải trí thú vị cho tuổi mới lớn, gửi gắm nhiều thông điệp bổ ích về trân trọng và gìn giữ tình yêu, sự cương trực, lòng dũng cảm.

Minh Hiểu Khê, tác giả bộ truyện đã sáng tác trên 10 tác phẩm: Bong bóng mùa hè, Lửa nóng như bài hát, Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê... Đây là một trong những tác giả tuổi teen có sách bán chạy nhất Trung Quốc.


Đôi điều về tác giả Minh Hiểu Khê

- Minh Hiểu Khê, tác giả bộ truyện đã sáng tác trên 10 tác phẩm: Mùa hè bong bóng, Lửa nóng như bài hát, Sẽ có thiên sứ thay anh yêu em, Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê... Đây là một trong những tác giả tuổi teen có sách bán chạy nhất Trung Quốc.

- Thích: ngủ, đọc truyện tranh, tiểu thuyết, xem ti vi, ăn kẹo sôcôla, uống nước hoa quả, đi lượn phố, tán dóc, viết về tình yêu ấm áp, tươi trẻ, cùng yêu thương và tin cậy lẫn nhau...


Lời tựa

Bạn có tin nổi không, nụ cười của một cô gái khi vừa bước chân vào học viện Quang Du cũng đã biến cuộc đời của hai con người trẻ tuổi thành định mệnh. Lưu Băng là một chàng trai đẹp nhưng lạnh lùng và đau đớn, từ nhỏ đã sống trong bóng tối. Tình yêu của cô là hơi ấm duy nhất của anh trên cõi đời này. Hiểu Khê là một thiếu nữ tươi tắn, đầy sức sống, luôn bất bình trước mọi thứ bất công. Họ vô tình va phải nhau để rồi...
Chữ ký của Owata Neko
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
.:Member tích cực:.
.:Member tích cực:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 18/10/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2744
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/09/2011
Châm ngôn sống : Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khoảng cách giữa sống và chết! Mà là khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết rằng ANH YÊU EM! ... Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khi anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết ANH YÊU EM! Mà rõ ràng chúng ta yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau! Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là đôi ta yêu nhau nhưng không đến được với nhau! Mà là rõ ràng anh biết không thể cưỡng lại nỗi đau này ... nhưng vẫn phải giả vờ không hề yêu em...!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Oct 30, 2011 2:54 pm

ban có thể đăng truyện lên ko ,nghe có vẻ hay đó
Chữ ký của ruyushin1810
Về Đầu Trang Go down
Bạch Tô Cơ
.:Administrator:.
.:Administrator:.
avatar

Tuổi Tuổi : 19
Sinh nhật Sinh nhật : 17/07/1998
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1970
Ngày tham gia Ngày tham gia : 04/08/2011
Châm ngôn sống : ALWAYS KEEP THE FAITH AND HOPE TO THE END

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Oct 30, 2011 7:41 pm

Uhm, mình ko thích truyện của Minh Hiểu Khê lắm nhưng thôi ủng hộ MHK và các fan của cô.
Chữ ký của Bạch Tô Cơ






ALWAYS KEEP THE YUNJAE FAITH
Em không biết bao giờ thì ngày đó đến
Nhưng em biết sẽ có ngày 5 anh trở về
ALWAYS KEEP THE FAITH...
... AND HOPE TO THE END
Về Đầu Trang Go down
Owata Neko
.:Member cấp 1:.
.:Member cấp 1:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 01/05/1995
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Mon Oct 31, 2011 10:28 am

Chương 1

Thật tuyệt với khi có một ngày đẹp trời đến vậy ngay giữa mùa hè oi bức này!
Trời trong xanh, mây trắng bay, gió hây hẩy. Thật là mát mẻ và dễ chịu.
Ngày đầu tiên đến trường mới, lại gặp hôn trời đẹp như vậy, xem ra mình gặp may đây.
Minh Hiểu Khê nghĩ thầm và hít hơi thật sâu, vui vẻ tiến bước về phía ngôi trường mới – Học viện Quang Du .

Chưa kịp tới cổng trường, Hiểu Khê đã phải tấm tắc khen. Trời ơi! Cổng trường sao mà đẹp thế không biết. Cột đá cẩm thạch như cao vút tận trời xanh. Những hàng chữ mạ vàng trên đó sáng chói cả mắt hết thảy mọi người, dù ở cách xa trường tới một khoảng đường.
Cô chặc lưỡi, trời ơi, Học viện Quang Du hoành tráng thật, không hổ danh là học viện danh giá nhất của quần đảo Tủy Cảnh. Chả trách mẹ phải tốn rất nhiều tiền của mới đưa được mình vào học ở đây. Tuy không nỡ rời xa gia đình và bạn bè nhưng Hiểu Khê tin rằng mình là người có thể thích nghi được với điều kiện sống ở mọi nơi. Cô ưỡn ngực đi tiếp, chắc hẳn bước mở màn ở đây hẳn sẽ rất tuyệt diệu.
Đột nhiên, đầu óc cô chợt linh hoạt. Cái gì thế nhỉ?
Trên con đường mà mình vừa đi qua, hình như có chuyện gì đó… thật bất thường. Hiểu Khê rón rén như một con mèo, nép vào một góc quan sát. Cô nhìn thấy có mấy gã cao to vạm vỡ mặc veston đang vây quanh một cậu thiếu niên ốm yếu, điệu bộ không mấy thân thiện. Hiểu Khê nhăn mũi, cảm giác thật bất ổn. tình hình có vẻ không hay tí nào, cứ như sắp đánh nhau ấy. Chỉ cấn liếc mắt qua, cô đã thấy đám người kia đích thị là dân xã hội đen, dù có mặc veston đạo mạo chăng nữa. Hiểu Khê dám quả quyết, tất thảy bọn xã hội đen trên thế giới đều giống như nhau. Trước khi đến đây, cô có nghe nói xã hội đen ở đây hoành hành ngang ngược, coi trời bằng vung. Không ngờ ngay ngày đầu tiên tới đây, cô đã chạm trán với chúng.
“1, 2, 3, 4 …” – Hiểu Khê nhẩm đếm số người để ước lượng khả năng đối phó. “Phải bình tĩnh, phải thả lỏng mới được… nhất định mình sẽ đánh tan chúng”, cô thấm nhắc nhở.

Với bản tính thích dẹp chuyện bất bình, trưởng thành từ võ quán Trường Thắng, được cha là chủ võ quán Minh Trường Hà – “Võ lâm đệ nhất cao thủ” đích thân dạy dỗ, thế nên Minh Hiểu Khê rất tự hào là từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đánh thua bất kỳ ai. “Giữa đường gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ” đã trở thành châm ngôn sống của Hiểu Khê bấy lâu nay.
Trong lúc Hiểu Khê đang lẩm nhẩm tính toán và sôi máu trước tụi xã hội đen nọ, cô thấy đám người đó càng vây chặt lấy người thanh niên….Có phải chúng muốn đánh nhau không nhỉ? Chúng định ỷ đông ức hiếp kẻ yếu sao? Hiểu Khê tức giận tới nỗi tóc tai dựng đứng, mắt giận căng tròn. Hừm, đã lâu chưa được đánh nhau, tay chân mình cũng ngứa ngáy lắm rồi đây, cô lẩm bẩm. Trước đây ở nhà, cứ chỗ nào cô hay lui tới và ngứa tay dạy dỗ lũ côn đồ những trận đòn thê thảm, chúng đều lẩn như trạch mỗi khi thấy bóng dáng cô.

Bốn tên côn đồ đang tính đụng đến cậu thanh niên kia, chợt nghe một tiếng quát lớn:
“Dừng tay!”.
Tiếng quát thật gọn và đanh thép, khiến tất thảy đều sững sờ và dừng hết lại, quay ra nhìn.
Chúng chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu nhảy vọt ra trước mặt, hai tay nắm chặt, mắt trợn tròn giận dữ, động tác đầy đe dọa, giống hệt các thiếu nữ trong phim hoạt hình vậy. Cô phẫn nộ quát:
“Ê, bọn cặn bã kia, giữa ban ngày ban mặt lại đi ăn hiếp sinh viên hiền lành. Hãy xem ta dạy dỗ các ngươi ra sao!”.
Đám côn đồ và cả cậu thiếu niên kia đều nhìn cô đầy kinh ngạc. Một tên tiến lại gần Hiểu Khê, cười khinh khỉnh ra điều cô không biết lượng sức. Nhưng hắn vừa đưa tay ra. Cô đã nhanh như chớp, túm chặt lấy và dùng hết sức vật qua vai, nện hắn đánh rầm một cái xuống đất. Cả đám người kia trợn mắt đứng sững sờ vì sự việc xảy ra quá nhanh và quá bất ngờ.
“Ối, chết mất, đau quá!”, Gã kia vẫn nằm trên đất, rên la thảm thiết.
Minh Hiểu Khê cười đắc ý: “Hừm, đã chừa thói bắt nạt người khác chưa? Sau này nếu định làm chuyện xấu gì, hãy nhớ đến ta nhé!”. Nói xong, cô quay lại nhìn ba tên còn lại, cử chỉ thật đe dọa. Chúng tái mặt, lùi một bước. Hiểu Khê được nước, lại càng xông lên, mặt mũi rạng rỡ hưng phấn.
Lúc này, cậu thanh niên bị nhầm là “kẻ bị bắt nạt” kia mới hạ giọng :
”Về thôi”.
Cả đám tuy rất bực bội, nhưng không dám ra mặt phản kháng Hiểu Khê ,chỉ biết đỡ tên bị đánh dậy, rồi cùng nhau hậm hực đi về phía chiếc ô tô đang đậu gần đó. Chiếc xe rồ máy, phả ra một luồng khói xanh lè rồi chạy mất. Minh Hiểu Khê ngẩn ngơ đứng nhìn, bủi môi lẩm bẩm : Thế là sao nhỉ?
Cô quay đầu lại, cả cậu thiếu niên được cô “cứu” lúc nãy cũng biến mất. Sao không thèm cảm ơn lấy một tiếng nhỉ? Hiểu Khê bực mình đuổi theo, định bụng phải dạy cho hắn một bài học. Khi tới gần, cô phát hiện thấy cậu ta rất cao, chắc hẳn phải trên 1m80. Phải cố gắng lắm, cô mới túm được vai cậu ta, rồi mắng ngay:
“Kẻ vong ân bội nghĩa kia, đối với người cứu mình ngay cả một câu cảm ơn cũng không có sao?”. Cậu ta liền quay lại.

Trời ơi! Trên đời này lại có một người đẹp trai, mặt mũi thanh tú giống như trong tranh vẽ như thế này sao. Minh Hiểu Khê đỏ bừng mặt. Cô chưa bao giờ thấy người đẹp trai đến vậy. Bàn tay cô đang túm trên vai anh ta chợt buông lơi. Chỉ có điều, ánh mắt cậu ta lạnh tanh, như một cơn gió lạnh vậy, lạnh đến nỗi toàn thân cô như run rẩy.
Cậu ta lạnh nhạt nhìn cô, rồi đột ngột hất tay cô xuống giống như đang phủi ruồi vậy, bực bội buông ra một câu:
“ Đồ nhiều chuyện”.
Hiểu Khê bị sốc khủng khiếp, cứ ú ớ: “Ơ…ơ…cậu…”.
Cậu thiếu niên chẳng thèm đếm xỉa tới cô, cũng không thèm cám ơn cô một tiếng cho phải phép, cứ thế ngạo nghễ đi thẳng.

Máu trong đầu Hiểu Khê bốc cao, giận đến nỗi muốn nổ tung. Cô cứ đứng đó, chửi rủa gã thanh niên vong ân bội nghĩa nọ tới chín chín tám mươi mốt lần, mãi cho đến khi tiếng chuông từ Học viện Quang Du réo vang. “Chết, trễ giờ rồi!”, Hiểu Khê cuống cả lên, vắt chân lên cổ chạy về phía cánh cổng lớn đang từ từ khép lại.
*** ***
Chữ ký của Owata Neko
Về Đầu Trang Go down
Hanacute_Angel
.:Member cấp 4:.
.:Member cấp 4:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 25/12/1998
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 451
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Mon Oct 31, 2011 1:54 pm

Hay hay !
Em đặt gạch xem tiếp diễn biến nha ! :milk5:
Phải tks ss !
Chữ ký của Hanacute_Angel
Về Đầu Trang Go down
Owata Neko
.:Member cấp 1:.
.:Member cấp 1:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 01/05/1995
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Thu Nov 03, 2011 8:45 pm

tiếp nhe ^^!
*** ***
Tuy Hiểu Khê đến trễ ngay trong ngày đầu nhập học nhưng đã tạo được ấn tượng sâu sắc đối với các bạn học lớp B2. Hiểu Khê vẫn tự hào về khả năng làm quen của cô đã được xếp vào hạng “không ai sánh kịp”. Chưa đầy dăm ngày, cô đã hòa mình vào cả lớp. Thậm chí mới đến ngày thứ mười lăm, Hiểu Khê đã được mọi người đề cử làm lớp trưởng phụ trách kỷ luật. Báo tường của Học viện Quang Du còn trao cho cô giải “Sinh viên thân thiện nhất” trong tháng.
Nhờ tận dụng “mạng lưới tình báo” mới thiết lập. Minh Hiểu Khê hiểu rõ tình hình trong ngoài của học viện dù cô mới tới chưa đầy một tháng.

Học viện Quang Du là ngôi trường danh giá nhất ở quần đảo Tủy Cảnh. Sinh viên học ở đây nếu không phải là con nhà giàu có thì cũng là con cháu các nhà quyền quý. Hầu hết các con cái các ông chủ của các tập đoàn lớn nổi tiếng khắp thế giới đều đã, đang và sẽ học tập ở đây. Minh Hiểu Khê là một trường hợp đặc biệt. Cô chỉ là người thân của ông chủ một công ty nhỏ nhưng có thể xin học ở đây, hòa nhập được với các bạn. Đúng là một ngoại lệ chưa từng có trong lịch sử Học viện Quang Du .
Học viện Quang Du giờ càng nổi tiếng hơn bởi…(Nói tới đây, Tiểu Tuyền mơ màng, hai má ửng hồng, nước daxi ứa ra)… vì “ba công tử Quang Du” giàu có nhất, thế lực nhất, khiến người ta mê mẩn nhất, khiến người khác không thể cưỡng lại nhất trên toàn thế giời này…Không, phải nói là trên toàn vũ trụ mới đúng đang học ở đây…Minh Hiểu Khê sau khi sàng lọc lại những lời nói của Tiểu Tuyền, cộng thêm các lời giới thiệu của những bạn học khác, đã nắm được tình hình cơ bản của “ba công tử Quang Du” như sau :
_ Phong Giản Triệt :18 tuổi, cao 1m82, lớp A3, cháu đích tôn duy nhất của gia tộc họ Phong có thế lực lớn nhất trong giới chính trị. Thành thạo cầm kì thi họa, cử chỉ nhã nhặn, lịch sự.
_ Đông Hạo Nam :18 tuổi, cao 1m81, lớp A3, cháu đích tôn của tập đoàn tài chính gia tộc họ Đông lớn nhất trong giới thương nghiệp. Tính tình nóng nảy nhưng rất đẹp trai.
_ Mục Lưu Băng : 18 tuổi, cao 1m81, lớp A3, kẻ thứ kế “Liệt Viên Đường”- một tổ chức xã hội đen lớn nhất. Tình nết lạnh lùng, được mệnh danh là “chàng trai đẹp nhất” Quang Du.

Ba chàng trai đẹp “có một không hai” này là người tình trong mộng của biết bao cô gái hiện nay. Các nữ sinh của học viện có cơ hội thuận lợi để tiếp cận nhưng không biết quý trọng, lại đi ganh tị với biết bao thiếu nữ mộng mơ khác. Và ngay cả Hiểu Khê cũng không hề để ý tới sức hấp dẫn của ba chàng trai nọ.

Hôm đó, đến phiên Minh Hiểu Khê và Mẫn Dung trực nhật. Hiểu Khê lấy đầu ngón tay út móc vào túi rác to tướng, nhẹ nhàng như nhất một chú gà con. Trong khi đó Mẫn Dung thở phì phò, trán đẫm mồ hôi, khệ nệ xách túi rác bé tí. Hiểu Khê nhìn bạn, ngạc nhiên: “Mình nhớ lúc nãy đã chọn túi rác nhẹ cho cậu cầm rồi mà. Sao trông vất vả thế?”

Mẫn Dung cười ngại ngùng: “Tại mình vô dụng quá” Minh Hiểu Khê lắc đầu: “Cậu nên rèn luyền sức khỏe, nếu không làm sao khỏe được? Có điều…”. Cô dùng ngón tay khác đón lấy túi rác của Mẫn Dung : “Hôm nay thì thôi, để mình giúp cậu vậy”. Mẫn Dung cảm động: “Hiểu Khê , cậu tốt quá, chả trách mọi người đều yêu thích cậu”.

“Tránh đường! Tránh đường!”. Đột nhiên một đám nữ sinh từ phía sau cuống cuồng chạy tới, la hét om sòm như lũ điên. “Tránh đường! Tránh đường nào!” Bọn họ vui mừng reo hò, cùng xông về một hướng. Minh Hiểu Khê nhanh tay lẹ mắt túm một nữ sinh trong đó. Người đó vội vàng quay đầu lại. A, chính là Tiểu Tuyền!

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Minh Hiểu Khê hỏi luôn. Tiểu Tuyền mặt mày rạng rỡ, hoa chân múa tay, trả lời: “Đó là…A!...Đó là…Ba công tử”. Hiểu Khê bình tĩnh hỏi tiếp “ Ba công tử Quang Du xuất hiện chứ gì?” Tiểu Tuyền kinh ngạc nhìn bạn “Mình chưa nói hết, sao cậu biết vậy?” Hiểu Khê thầm nghĩ, đám nữ sinh vô duyên vô cớ, túm tụm lại giống như bầy gián, lại reo hò “Ba công tử”, khỏi cần nói cũng biết ai đến.

“A…Ba công tử!”. Tiếng reo hò đinh tai vang lên bên người, ồn ào không chịu nổi. Mẫn Dung tuy lao động lạch bạch như vậy, nhưng phản ứng lúc này sao thật lanh lẹ, chụp ngay tay của Hiểu Khê, hai tay đang xách hai túi rác to tứớng, bị Mẫn Dung ,Tiểu Tuyền kẹp hai bên trái, phải, lôi chạy về phía trứơc. Cô vừa chạy vừa nghĩ, bây giờ nếu cho họ thi chạy 100 mét, thành tích chắc chắn rất xuất sắc.

Cảnh tượng thật hoành tráng. Một đám đông trong ba lớp, ngoài ba lớp, bị vây kín đến nỗi một con kiến cũng không lọt nỗi. Ngay cả nhóm F4 xuất hiện, chắc cũng phải thèm muốn vì chưa chắc đã đông bằng. Tiểu Tuyền thật bản lĩnh, nắm tay cô và Mẫn Dung chen lách bằng được trong đám đông, cuối cùng lách được vào lớp trong cùng. Nhưng đáng tiếc chỉ thấy được phần lưng của “Ba công tử Quang Du”.
Tiểu Tuyền đứng dựa vào vai Minh Hiểu Khê , ngây ngất ngắm ba công tử, hết lời tấm tắc: “Hiểu Khê, thấy chưa, ba chàng đẹp trai này, ngay cả lưng họ cũng đẹp nữa…”. Mẫn Dung cũng dựa vào vai còn lại của Hiểu Khê , mê mẫn: “Thật khiến người ta phải si mê…”. Hiểu Khê từ trước tới giờ không để ý tới sức hấp dẫn của “Ba công tử Quang Du” nhưng lần này phải thừa nhận ba chàng trai trước mặt cô rất tuyệt vời, thân hình cao lớn, điển trai, thật không hổ danh được các nữ sinh thần tượng.
Đám nữ sinh đứng trước mặt “Ba công tử Quang Du” thì mê mẫn ngắm nghía họ như bị hớp hồn. Có mấy nữ sinh bạo gan hình như đã chuẩn bị trước, xúc động trao thư và quà tặng để bày tỏ tình cảm. Minh Hiểu Khê đột nhiên phát hiện ra một hiện tượng rất thú vị: “Tiểu Tuyền này, tại sao những món quà đó chỉ tặng cho một người vậy? Có phải là anh ấy được hâm hộ nhất không?” Tiểu Tuyền kẽ đáp: “Phong Giản Triệt đúng là người được ái mộ nhất, Nhưng Đông Hạo Nam và Mục Lưu Băng cũng được không ít người hâm hộ đâu. Mà là bởi vì …Trời ơi!...”
Minh Hiểu Khê thấy xung quanh vô cùng ngộp thở vì bị chen lấn xung quanh. Tiểu Tuyền và Mẫn Dung túm chặt lấy cánh tay cô, kéo cô dịch ra ngoài cho dễ thở. Một nữ sinh trông khá xinh xắn, mặt mũi hớn hở, kệ nệ bê một cái bành gatô dâu, bẽn lẽn đi đến trước mặt Đông Hạo Nam, ấp úng nói: “Anh Hạo Nam, đây là…” Tiểu Tuyền ghé tai Hiểu Khê nói nhỏ: “Cá với cậu là con bé này sẽ trở thành khuôn mặt bị dính bành gatô thứ 36 của Học viện Quang Du đấy…”
Hiểu Khê vẫn chưa hiểu thỉ nghe thấy…bộp!! Đông Hạo Nam không thương tiếc ném bộp chiếc bánh gatô nọ vào mặt cô bé vừa tặng. Gương mặt xinh xắn của cô bé vụt trở nên rất nực cười, dính đầy kem, một quả dâu tây đỏ chót dính đầy bơ ngạo nghễ “đứng” trên mũi cô bé. Cô bé co dúm người lại, vừa đau khổ vừa thất vọng tràn trề. Đông Hạo Nam phũ phàng nói thêm: “Đồ khùng, Cút đi!”. Cô bé đáng thương bật khóc nức nở.

Thật kì lạ, cả đám người xúm đông xúm đỏ xung quanh lại không hề thương cảm. Trái lại, còn ra sức cười chế giễu làm náo động cả sân trường. Tiểu Tuyền động lòng thương cảm: “Cô bé tội nghiệp quá! Tặng quà gì không tặng, lại đi tặng bánh gatô cơ chứ? Rõ ràng biết sẽ bị như thế…ơ…Hiểu…Hiểu Khê , cậu đi đâu đấy?”
Một bóng hình xinh xắn nhỏ nhắn giận dữ nhảy ra trước mặt ba chàng trai. “Trời ơi!”, Cả đám nữ sinh rú lên đầy sợ hãi. Chỉ trong tích tắc khi Hiểu Khê vừa vung tay, Đông Hạo Nam lập tức biến thành nhân vật chính của vở kịch. Toàn thân cậu từ đầu đến chân dính đầy rác rưởi hôi thối, trên mặt còn bị dính một miếng kẹo cao su đáng ghét. Hiểu Khê ném xong túi rác vào người Hạo Nam thì vô cùng đắc ý, cười ha hả hỏi: “Sao rồi, tên dã man kia, sảng khoái chứ!”
Đông Hạo Nam giận đến nỗi đỏ mặt tía tai, quát to: “Ngươi là ai?”. Hiểu Khê không hề sợ hãi, lại hai tay chống mạnh, đáp: “Bổn cô nương đi chẳng đổi tên, ngồi không thay họ. Ta tên là Minh Hiểu Khê”. Rồi cô chỉ thẳng vào mặt Đông Hạo Nam, mắng tiếp: “Ngươi thật là thằng đàn ông xấu xa, mất lịch sự. Dù không muốn chấp nhận tình cảm của cô bé kia, cũng không có quyền sỉ nhục cô ta như vậy! Chẳng lẽ chỉ có ngươi mới có lòng tự trọng, còn người khác thì không? Chả lẽ chỉ có ngươi mới có quyền làm mất mặt người khác trước đám đông, biến người khác thành trò cười sao? Cô ấy sẽ bị tổn thương to lớn ra sao? Người ta thích mình, không nói tiếng cảm ơn đã là bất lịch sự lắm rồi, lại còn đi ăn hiếp người ta, đúng là đồ mất dạy! Đồ tồi!”
“Suỵt… Đừng nói nữa…Thôi đi”, các fan hâm mộ của Đông Hạo Nam đều sợ hãi, vội vã khuyên cô ngưng lại. Minh Hiểu Khê thực sự bất bình trước kiểu phản ứng hèn nhát đó. Cô lần lượt nhìn tất cả nữ sinh đang đứng đó, lớn giọng nói:
“Hỡi tất cả các chị em! Trong lịch sử, phụ nữ chúng ta luôn luôn bị đàn ông áp bức, kỳ thị. Những bằng chứng đầy máu và nước mắt này chẳng lẽ còn không đủ để cảnh tỉnh chúng ta hay sao? Đối với loại cặn bã như tên Đông Hạo Nam này, tên đàn ông dám chà đạp lòng tự trọng của phụ nữ, chẳng lẽ chúng ta lại vẫn si mê hắn một cách mù quáng sao? Chẳng lẽ chúng ta chịu bị ngược đãi sao? Chẳng lẽ chúng ta không thể vùng lên?”
“Hay quá!”, Tiếng ai đó không kìm nổi reo lên, khiến mọi người không ngần ngừ , rầm rầm vỗ tay khen ngợi. Hiểu Khê lịch sự cúi đầu chào đám nữ sinh đang mắt tròn mắt dẹt, nhìn cô hết sức ngưỡng mộ. Khi cô quay lại đám ba công tử, chợt thấy một khuôn mặt rất quen thuộc… Đó chính là một khuôn mặt đẹp như tranh vẽ nhưng rất lạnh lùng. Ôi, cô chợt nhận ra. Thì ra chính là hắn, tên thanh niên vong ân bội nghĩa bị bọn xã hội đen uy hiếp đã được cô ra tay cứu giúp ngay từ ngày đầu tiên… Hắn chính là Mục Lưu Băng.
oOo
Mục Lưu Băng đang nhìn cô đầy chế nhạo, môi mấp máy trêu chọc: “Đồ gà mái!”. Hiểu Khê tức sôi máu, định làm gì để bật lại thì bắt gặp một ánh mắt khác đang nhìn cô rất thân thiện. Đó chính là Phong Giản Triệt. Tim Hiểu Khê chợt đập thình thịch, cảm giác kì lạ như có một luồng khí nóng chạy dọc cơ thể cô. Nụ cười trên gương mặt Giản Triệt chói sáng như ánh mặt trời. Hiểu Khê đứng đờ ra trước mặt anh, ngẩn ngơ nhìn, cho đến khi Giản Triệt cất tiếng: “Cô là Minh Hiểu Khê phải không?”
Đến giờ phút này, cô đã hiểu tại sao có nhiều nữ sinh thích anh đến như thế. Cảm giác thật choáng ngợp. Phong Giản Triệt nhẹ nhàng vuốt tóc Hiểu Khê, cười dịu dàng: “Một cô gái rất thú vị”. Hiểu Khê và tất thảy các cô gái đứng đó đều sững người như bị hớp hồn vì cử chỉ thân mật này của Giản Triệt. Họ ngẩn ngơ tới cả một ngày trời.
Báo chí của Học viện Quang Du tháng thứ 2 đã cùng lúc trao tặng cho Minh Hiểu Khê – sinh viên năm 2 lớp 3 giải thưởng “Điên cuồng nhất” và “Ngoài dự kiến của mọi người nhất”. “Điên khùng nhất”, đương nhiên, vì chỉ có cô giữa ban ngày ban mặt trước bao nhiêu người dám hất rác lên người Đông Hạo Nam.
“Ngoài dự kiến của mọi người” là nói đến việc mọi người đều cho rằng cô chắc chắn sẽ bị trả thù và trù dập với mức độ chưa từng có trước đây. Nhưng thật ngạc nhiên vì phía Đông Hạo Nam không hề có động tĩnh gì. Tuy một vài người trong đội cận vệ trung thành của Đông Hạo Nam muốn trả thù cho thần tượng của mình, nhưng kết cục cuối cùng họ không bao giờ trở thành đối thủ của Minh Hiểu Khê. Thậm chí có người từng thú nhận rằng nếu Hiểu Khê không nương tay, bọn họ đã không toàn mạng trở về.
Học viện Quang Du đúng là đã sản sinh ra một nữ hiệp lẫy lừng. Danh tiếng của Minh Hiểu Khê trong phút chốc lan truyền khắp học viện. Ai cũng biết chuyện của cô, thậm chí chúng đã trở thành truyền kỳ. Những người hâm mộ cô ngày càng nhiều, thậm chí còn thành lập ra đội cận vệ ủng hộ Minh Hiểu Khê.
Mỗi khi nghỉ giữa giờ, Hiểu Khê vừa đi ra ngoài đi dạo đều có nữ sinh lớp dưới chạy ùa tới, hớn hở như gặp được thần tượng, đồng thanh hô to: “Chị Hiểu Khê…”.
Minh Hiểu Khê nghi ngờ nhìn lại: “Có chuyện gì vậy?”.
Một cô bé có đôi mắt to tròn, vui vẻ nói: “Chị Hiểu Khê, em rất ngưỡng mộ chị. Chị có thể ký tặng cho em được không?”, và chìa một quyển sổ xinh xắn ra trước mặt cô.
Minh Hiểu Khê kinh ngạc tới mức sắp té xỉu. Trời ơi, không phải vậy chứ? Tiểu Tuyền nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Hiểu Khê, cười trêu chọc: “ Diễn viên nổi tiếng ơi, ký nhanh lên đi. Nếu như người khác thích mà cậu không biết cảm ơn thì khác gì tên Đông Hạo Nam kia? Huống hồ… không ký nhanh, em ấy sắp khóc rồi kìa”.
Đúng vậy, cô nữ sinh dễ thương ấy thấy Hiểu Khê ngần ngừ không muốn ký đã tuyệt vọng sắp phát khóc. Trông thật tội nghiệp. Hiểu Khê hoảng hồn, vội vã ký loằng ngoằng trên quyển sổ đang chìa ra trước mặt. Nhìn cô bé hớn hở ôm quyển sổ đi, Minh Hiểu Khê vẫn còn bàng hoàng: “Trời ơi, sao nó lại suýt khóc nhỉ? Trông dễ thương như vậy mà…”
Chữ ký của Owata Neko
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
.:Member tích cực:.
.:Member tích cực:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 18/10/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2744
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/09/2011
Châm ngôn sống : Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khoảng cách giữa sống và chết! Mà là khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết rằng ANH YÊU EM! ... Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khi anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết ANH YÊU EM! Mà rõ ràng chúng ta yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau! Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là đôi ta yêu nhau nhưng không đến được với nhau! Mà là rõ ràng anh biết không thể cưỡng lại nỗi đau này ... nhưng vẫn phải giả vờ không hề yêu em...!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Thu Nov 03, 2011 9:12 pm

hay nhỉ hấp dẫn đấy post típ nha
Chữ ký của ruyushin1810
Về Đầu Trang Go down
Owata Neko
.:Member cấp 1:.
.:Member cấp 1:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 01/05/1995
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Fri Nov 04, 2011 6:32 am

tiép :D nhìu lun :D

Đột nhiên, Tiểu Tuyền đẩy mạnh Hiểu Khê một cái, mắt sáng bừng lên, nói: “Còn có chuyện đáng thương hơn nữa kìa, đi xem!”, rồi nắm tay Hiểu Khê chạy thục mạng xuống

cầu thang.

Hiểu Khê bị lôi tuột đi nhanh như một tia chớp, không khỏi lụng bụng: Hừm, thi chạy cự li ngắn trong giờ thể dục cũng không thấy Tiểu Tuyền chạy nhanh như thế, có chuyện

gì mà nó hấp tấp thế nhỉ? Chả thèm để ý tới tâm trạng của Hiểu Khê, Tiểu Tuyền ra sức lôi bạn từ trên lầu chạy xồng xộc xuống, mấy lần loạng choạng suýt ngã. Cuối cùng cả

hai cũng xuống đến nơi. Không đợi Hiểu Khê lên tiếng trách móc, Tiểu Tuyền cười nói: “Xem bọn họ là ai kìa!”.

Minh Hiểu Khê dõi theo ánh mắt của Tiểu Tuyền, thấy mấy người đang đứng dưới ánh nắng chói chang rực rỡ trên sân trường. Chính là "Ba công tử Quang Du" – Đông Hạo

Nam, Phong Giản Triệt, Mục Lưu Băng và một cô bé khoảng 14 tuổi dáng vẻ xinh đẹp mà cô chưa từng gặp.

Minh Hiểu Khê rên rỉ: “Tiểu Tuyền, cậu định giở trò gì vậy?”. Trong khi đó, Tiểu Tuyền mặt mũi hớn hở, đáp: “Cậu không biết đâu. Bao nhiêu người đang mong chờ hiệp hai

của trận đấu giữa cậu và bọn họ, nhất định sẽ đặc sắc giống như sao Hỏa đụng trái đất vậy!”

Hiểu Khê coi Tiểu Tuyền như một người điên, lẩm bẩm: “"Ba công tử Quang Du … thôi thì tránh voi chẳng xấu mặt nào…”, nói xong cô xoay người đi, định chuồn luôn. Nhưng

trên đời này thật lắm chuyện không đúng như ý mình, Tiểu Tuyền nhanh như chớp đã ngăn chặn ý định đi của Hiểu Khê. Làm sao có thể dễ dàng phá tan vở kịch hay mà các

sinh viên đang mong đợi như vậy? Bởi thế Tiểu Tuyền cất giọng lanh lảnh tuyên bố: “Minh Hiểu Khê tao ngộ ba công tử Quang Du".

Trong phút chốc cả học viện im lặng như tờ. Yên lặng đến nỗi nghe rõ cả tiếng những chiếc lá rơi xuống đất. Minh Hiểu Khê đứng sững, không biết nên xử trí ra sao. Tiểu

Tuyền xấu xa, nhất định trở về phải dạy cho cậu ta một bài học! Nhưng bây giờ… làm sao bây giờ… làm gì đây? Tất cả giáo viên, sinh viên của học viện đều ló đầu ra khỏi lớp,

chèn kín các dãy hành lang. những người đã từng tận mắt chứng kiến hiệp một, chỉ nghe nói đến hiệp hai đã sôi máu nóng hiếu kỳ. Ai cũng háo hức muốn biết có gì đặc sặc

hơn lần trước không.

Sự việc hôm đó đã được báo trường Quang Du ghi chép tỉ mỉ như sau:

Trong bầu không khí tĩnh lặng, sinh viên Phong Giản Triệt đã phá vỡ tình hình bế tắc. Thậm chí cậu ta còn cố ý khiến tất cả thiếu nữ trong thiên hạ đều phải đau khổ qua lời

chào rất thân thiện: “Chào bạn Minh Hiểu Khê”.

Hiểu Khê rút cục cũng bình tĩnh lại, thở phào nhẹ nhõm, và chào Phong Giản Triệt thật lịch sự: “Chào anh”. Phong Giản Triệt mỉm cười đáp lễ.

Lúc này cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh "Ba công tử Quang Du" như thể phát hiện ra châu lục, nhanh như bay tới cạnh Minh Hiểu Khê, nắm chặt tay cô không rời: “Chị chính là

Minh Hiểu Khê? Chị chính là Minh Hiểu Khê sao?”. Không đợi cô gật đầu, cô gái ấy vẫn huyên thuyên với vẻ kinh ngạc: “Chị chính là Minh Hiểu Khê. Trời ạ, cuối cùng em cũng

đã gặp được Minh Hiểu Khê rồi! Có phải chính chị đã dạy cho Đông Hạo Nam một bài học hết sức tàn nhẫn, đúng không? Chị là thần tượng của em đó. Chị à”

Minh Hiểu Khê không có cơ hội để biết được cô nữ sinh muốn nói gì, vì Đông Hạo Nam đang xông tới với đôi mắt giận dữ đỏ sòng sọc, túm chặt lấy cô bé kia, xô ngã xuống

đất. “Á” – những người đứng nhìn đều kinh hãi kêu lên. Nhưng may nhờ có Phong Giản Triệt phản ứng nhanh lẹ, chạy lên phía trước đưa người đỡ cô bé, tránh cho Học viện

Quang Du một bi kịch đẫm máu.

Minh Hiểu Khê vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm. Cô bé kia đang nằm trong lòng Phong Giản Triệt, những giọt nước mắt long lanh như những viên ngọc trai đang từ từ chảy

xuống, trông thật tội nghiệp. Hiểu Khê quay lại nhìn Đông Hạo Nam, cơn giận dâng lên đầy ngực. Cô chỉ vào mặt anh ta, quát lớn: “Đông Hạo Nam, tên dã man kia! Chỉ biết ăn

hiếp phụ nữ thôi! Đồ không biết xấu hổ!”.

“Nguy hiểm quá, cẩn thận!” – mọi người đứng xem vội lên tiếng cảnh báo Hiểu Khê. Ai cũng biết rằng Đông Hạo Nam đang mang đai đen hai đẳng môn Aikido. Hành động

khiêu khích lần này của Hiểu Khê chẳng khác nào tự tìm lấy cái chết. Quả nhiên, Đông Hạo Nam thuận thế nắm chặt cánh tay của cô, vặn khóa người cô lại.

“Giỏi quá!”. “Chết rồi!”, lực lượng ủng hộ Đông Hạo Nam và Minh Hiểu Khê cùng ồ lên hai âm thanh khác nhau.

Đông Hạo Nam khóa chặt cánh tay Minh Hiểu Khê, miệng gầm gừ như muốn ăn tưới nuốt sống cô: “Hừm! Cô tưởng rằng tôi không dám đánh cô sao? Cô lầm rồi!”. Rồi anh ta

giơ tay lên, chuẩn bị tát Minh Hiểu Khê một cái. “Trời ơi!”, tất cả giáo viên và sinh viên đang đứng xem đều thất thanh gào lên. Phong Giản Triệt như một mũi tên bay lên ngăn

lại: “Dừng tay!”. nhưng tất cả đã không kịp nữa. Người có thể giúp đỡ Minh Hiểu Khê lúc này chỉ có chính cô mà thôi.

Thật nực cười, một Minh Hiểu Khê “bông hoa kỳ tài trong làng võ thuật” lớn lên ở “Võ quán Trường Thắng” nổi tiếng nhất, lại do đích thân “Võ lâm đệ nhất cao thủ” Minh

Trường Hà dạy dỗ, nếu như giữa trường lại bị người khác tát, còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ đây? Chi bằng đâm đầu vào miếng đậu phụ thối mà chết quách cho xong!

Theo ghi chép của báo trường Học viện Quang Du, sự việc lại tiếp tục diễn ra như sau:

Chẳng ai thấy rõ Minh Hiểu Khê đã làm như thế nào, chỉ thấy hình như cô ta khẽ vặn người một cái là đã thoát ra khỏi sự khống chế của Đông Hạo Nam (ghi chú: rất có khả

năng là do một loại công phu bí truyền nào đó). Cô giơ tay phải lên, nắm lấy tay mà Đông Hạo Nam muốn tát mình, sau đó tát cho Đông Hạo Nam một cái rõ đau.

“Ầm!: - đây là âm thanh mà các nữ sinh té xỉu tạo nên. Những người không té xỉu cũng đứng sững người. Tay của Minh Hiểu Khê chỉ còn cách mặt Đông Hạo Nam 1mm. Rồi

cô từ từ bỏ tay xuống, chằm chằm nhìn anh ta và nhẹ nhàng nói: “Trên đời này, không phải ai có tiền, có thế lực, có sức mạnh là có thể bức hiếp người khác đâu. Dạy cho

anh một bài học đó. Sau này hãy tử tế làm người, còn nữa”. Hiểu Khê ngoảnh đầu lại nhìn cô bé đáng yêu kia đang đứng há hốc mồm, nói tiếp: “Anh vừa ăn hiếp cô ấy, mau

xin lỗi người ta đi!”.

“Ôi, ôi, không cần đâu”. Cô bé nọ cương quyết lắc đầu từ chối, rồi ngại ngùng thanh minh thêm: “Thôi bỏ qua đi anh ấy là anh trai của em, em là Đông Hạo Tuyết”.

Minh Hiểu Khê há hốc mồm kinh ngạc: “Cái cái gì? Nhưng!”. Cô gượng gạo nói: “Dù là em gái đi nữa, anh cũng không được đối xử với cô ấy như thế. Cô ấy cũng cần được tôn

trọng như những phụ nữ khác”.

Đúng lúc đó chuông báo đến giờ học vang lên: “Reng…reng…”. Song những người hiếu kỳ đang đứng xem không nỡ bước đi, vừa chậm rãi đi về phía phòng học vừa ngó nhìn

đám người kia. Tiểu Tuyền – kẻ đầu tiên gây ra cớ sự này – ra hiệu chào Hiểu Khê rồi vội vàng chạy lên lầu.

Minh Hiểu Khê cũng cười với đám công tử Quang Du, rồi nói: “Thôi tạm biệt nhé, mình phải lên lớp đây”.

Đông Hạo Tuyết vội vàng níu tay cô: “Chị Hiểu Khê ơi, em thực sự rất quý chị. Chúng ta có thể làm bạn với nhau được không?”.

Hả? Làm bạn với cô ta? Minh Hiểu Khê do dự sờ vào cổ, mình vẫn còn muốn sống.



oOo

Đông Hạo Tuyết lắc tay cô: “Được mà, em thật sự rất muốn làm bạn với chị. Từ nhỏ, em đã rất cô đơn rồi…buồn lắm… chẳng có ai chơi với em hết… em …”, nói xong nước

mắt trên gương mặt cô bé đã từ từ lăn xuống, làm Minh Hiểu Khê chỉ muốn khóc theo.

Hiểu Khê nghẹn ngào nói: “Được! Được! Chị bằng lòng làm bạn với em!”.

Đông Hạo Tuyết lập tức nín khóc, toét miệng ra cười và reo hò: “Thật sao? Vui quá đi mất!”. Tốc độ từ mưa chuyển sang nắng cũng chưa chắc đã nhanh như thế.

Minh Hiểu Khê tự hỏi: “Chết thật, có phải lúc nãy mình đã bị lừa không nhỉ?”.

Trong khi đó Hạo Tuyết mặt mũi sáng rực, háo hức nói: “Chị Hiểu Khê ơi, tối nay đến nhà em ăn cơm nhé! Mẹ em rất muốn gặp chị. Có cả anh Giản Triệt và anh Lưu Băng

nữa. Vui lắm chị ạ!”.

Hả?! Minh Hiểu Khê đang ngạc nhiên tới cứng đờ cả người, chưa kịp nói tiếng từ chối thì nghe thấy Đông Hạo Nam gào lên: “Mày dám đưa nó về nhà, tao sẽ lột da mày ra!”

Thấy mặt Hạo Tuyết sợ quá, tái nhợt không còn giọt máu, Hiểu Khê lại trào cơn tức giận, phải dạy cho tên Đông Hạo Nam này một bài học mới được. Cô quay sang Hạo Tuyết,

cười rất tươi: “Tiểu Tuyết, chị đồng ý. Tối nay chị sẽ đến nhà em ăn cơm. Coi thử ai dám làm gì em nào?”. Đông Hạo Tuyết nhảy cẫng lên, reo vang, “Tốt quá” và quên sạch

ông anh đang gầm gừ đe dọa.

Phong Giản Triệt thân thiện cười với Hiểu Khê: “Mình sẽ đợi Hiểu Khê trước cổng trường vào lúc sáu giờ nhé!”.

Minh Hiểu Khê rất phấn khởi, cô lướt nhìn các gương mặt đang vây xung quanh. Một Giản Triệt phong nhã, một Đông Hạo Nam nóng nảy, một Mục Lưu Băng lạnh lùng đến

mức người ta không còn cảm giác về sự tồn tại của anh ấy. Cô tự hỏi lòng, có phải là đã làm sai việc gì không?


oOo

Chiều tối, Hiểu Khê ngẩn người nhìn ngôi nhà sang trọng trước mặt. Thật là một ngôi nhà to lớn, đẹp đẽ, sang trọng quá! So với Nhà trắng ở Mỹ thật chẳng khác chút nào.

Trước đây, cô đã nghe nói gia đình Đông Hạo Nam là gia đình giàu có bậc nhất trong nước, nắm toàn bộ mạch sống kinh tế của châu Á, thậm chí là của cả thế giới. Nhưng cô

thật không ngờ rằng nhà cậu ấy lại to đẹp thế này, chỉ tính từ cửa lớn đến tòa nhà chính màu trắng được thiết kế theo kiểu châu Âu cũng phải mất hai mươi phút xe hơi. Hai

bên đường đi vào nhà có vòi phun nước, các hòn non bộ, cây cảnh và những đồ điêu khắc.

Đông Hạo Tuyết dựa đầu vào vai cô, thân mật hỏi: “Sao chị không nói gì hết vậy? Chị mệt sao?”. Hiểu Khê mỉm cười không đáp, theo chân Hạo Tuyết bước vào phòng khách

lớn.

Chao ôi! Đúng như một bản sao của cung điện Versace vậy. Hiểu Khê tò mò: “Tiểu Tuyết, nhà em có mấy người vậy?”.

Cô bé nhanh nhẩu đáp: “Ba, mẹ, anh hai và em, tổng cộng bốn người thôi”.

Hiểu Khê ngạc nhiên: “Hả! Chỉ có bốn người mà ở ngôi nhà to lớn thế này sao?”

Đông Hạo Tuyết ngượng ngùng nói: “Chị cũng thấy lãng phí quá, đúng không? Thật ra em cũng không thích ở ngôi nhà lớn như thế này đâu. Ba mẹ em thường xuyên vắng

nhà. Anh trai thì nóng tính đến phát khiếp, không thể ở gần được. Trong nhà không có ai để nói chuyện với em cả. Em thực sự thấy căn nhà lạnh lẽo quá, rất tăm tối nữa, như

có ma ấy”. Nói đến đây, Hạo Tuyết đột nhiên kinh sợ thét lên một tiếng, như thể đã nhìn thấy một con quỷ không đầu vậy.

Minh Hiểu Khê nhìn cô bé, không khỏi nhịn cười: “Tiểu Tuyết, em không cần dọa chị. Từ trước tới giờ, chị không sợ ma đâu”.

Hạo Tuyết đau khổ giải thích: “Không, không phải, em, em quên mất. Ôi, ôi, sao tôi khổ thế này…!”. Nói xong, cô bé vẫn gào lên thảm thiết, giống như sắp có tai họa đang

giáng xuống đầu vậy.

Hiểu Khê sốt ruột hỏi: “Sao thế em?”. Không nói không rằng, Hạo Tuyết kéo tuột cô vào một căn phòng khác.

Trong căn phòng bài trí tuyệt đẹp đó, Đông Hạo Nam mặt mũi buồn xo ngồi dựa lưng vào ghế salon, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mục Lưu Băng mơ màng nằm ngủ

trên một chiếc ghế salon dài, nom y hệt vị thiên sứ buồn phiền u uất. Phong Giản Triệt phong nhã đang ngồi cạnh cửa sổ, lật xem một quyển tranh vẽ.

“Ôi ôi”, Đông Hạo Tuyết vừa bước vào phòng vừa rên rĩ. Đông Hạo Nam quay lại, bực tức hét lên: “Mày làm gì mà hét toáng lên thế?”. Chợt cậu ta nhìn thấy Minh Hiểu Khê,

lửa giận bốc lên đùng đùng khiến các sợi gân xanh trên cổ nổi cả lên. Đông Hạo Nam nghiến răng, đứng lên, bỏ ra ngoài.

Phong Giản Triệt ngẩng đầu lên, nhìn bọn họ mỉm cười: “Hai người đến rồi à? Tiểu Tuyết, xảy ra chuyện gì vậy?”.

Mục Lưu Băng cũng đã tỉnh giấc, chậm rãi ngồi dậy. Đông Hạo Tuyết giống như một đứa trẻ cần được bảo vệ, sà đến bên cạnh Phong Giản Triệt, nũng nịu: “Anh ơi, làm sao

bây giờ? Đây là lần đầu tiên em mời chị Hiểu Khê đến nhà ăn cơm. Cả anh và anh Lưu Băng cũng đến cả rồi…”.

Phong Giản Triệt dịu dàng hỏi: “Thì sao nào?”.

Hạo Tuyết ấp úng: “Nhưng em lại quên mất mẹ đã dặn rằng hôm nay mẹ đưa các thợ bếp đến nhà một người bạn giúp họ nấu tiệc. Cho nên…”.

“Cho nên sao?”, Giản Triệt hỏi.

Giọng của Hạo Tuyết như sắp khóc: “Cho nên hôm nay không còn ai nấu cơm cho chúng ta ăn! Mọi người đều đã đói rồi! Làm sao bây giờ?”.

Lúc này, Hiểu Khê mới hiểu ra. Thì ra là vậy, thế mà cô cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng. Cô cười: “Tiểu Tuyết, không sao đâu, vậy thì hôm nay chị về, lần sau có dịp sẽ

tới sau”.

Hạo Tuyết nhăn nhó: “Anh Giản Triệt ơi, giúp em nhé, xin anh đấy!”

Phong Giản Triệt vuốt tóc cô bé, an ủi: “Đừng lo, anh sẽ giúp em”.

Đông Hạo Tuyết nhảy cẫng lên, reo vang: “Hay quá! Anh Triệt đã nhận lời rồi!”.

Giản Triệt nhìn Minh Hiểu Khê, nhẹ nhàng nói: “Em đợi một chút, một lát sẽ có cơm ăn”. Nói xong, anh quay người đi, đi về phía nhà bếp.

Minh Hiểu Khê kéo Hạo Tuyết lại hỏi nhỏ: “Anh Triệt định làm gì vậy?”.

Hạo Tuyết nhìn cô, chớp mắt tinh nghịch: “Hôm nay chị có lộc ăn rồi!”. Vừa nhắc đến cơm, cả hai người đã thấy cồn cào trong bụng. Không để ý tới vẻ mặt của Hiểu Khê, Hạo

Tuyết còn say sưa kể lể: “Hai năm trước em đã từng ăn một món do anh Triệt làm. Chà chà, tuyệt lắm cơ. Mãi tới giờ, em vẫn còn nhớ mùi vị ngon lành của nó”.

Minh Hiểu Khê kinh ngạc nhìn Đông Hạo Tuyết, há hốc mồm: “Em… em… để anh Triệt đi nấu ăn à?”.

Hạo Tuyết gật đầu cười: “Đó là đều nhờ phúc của chị đó. Có khách nên anh ấy mới chịu nấu ăn đấy”.

Hiểu Khê không dám tin vào những điều mà mình nghe thấy. Cô lắp bắp hỏi lại: “Anh Triệt biết nấu ăn à?”. Thật không thể tin nổi cậu công tử danh giá và hào hoa phong nhã

ấy lại biết nấu ăn.

Hạo Tuyết gật đầu thật mạnh, nhìn về phía Phong Giản Triệt vừa đi khuất với ánh mắt ngưỡng mộ, nói: “Anh Triệt cái gì cũng biết, y như một vị thánh sống vậy”.

Hiểu Khê ngẩn ngơ một hồi, mãi mới cất tiếng được: “Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Hạo Tuyết nhìn Hiểu Khê cười tít mắt rồi nịnh: “Chị Minh, em dẫn chị đi tham quan nhà được không?”

“Không được!”

“Chúng ta đi bơi được không?”

“Không được!”

“Chúng ta đi xem phim được không?”

“Không được!”

“Thế thì… chúng ta làm gì đây?”

Minh Hiểu Khê nhìn cô bé: “Chúng ta đi giúp anh Triệt một tay”.

Đông Hạo Tuyết lắc đầu: “À, không cần đâu…”.

“Tại sao không cần?”, Minh Hiểu Khê lớn tiếng: “Anh Triệt phải nấu nướng cho cả năm người chúng ta. Tại sao chúng ta không thể giúp anh ấy chứ?”.

Hạo Tuyết lùi về phía ghế salon: “Chị không biết gì ư? Anh Triệt giỏi lắm, từ trước đến giờ chẳng cần ai giúp đâu”.

Hiểu Khê lắc đầu, nói với giọng không hài lòng: “Không thể nói thế được, làm người phải có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia chứ. Anh Triệt dù giỏi nhưng chúng ta vẫn phải

có trách nhiệm phụ giúp”.

Hạo Tuyết có vẻ sợ Hiểu Khê túm lại, liền cứ lùi mãi và lắc đầu nguây nguẩy: “Không… không cần đâu… em không giúp được gì đâu…”.

Hiểu Khê thất vọng, rồi quay sang nhìn Mục Lưu Băng: “Vậy anh đi giúp anh Giản Triệt nhé!”

Mục Lưu Băng chậm rãi ngước hàng mi dài rợp bóng, ngắm nghía cô như nhìn một người từ hành tinh khác. Chắc hẳn anh ta thấy lời đề nghị của cô khó chiểu hơn cả thuyết

tương đối của Einstein nữa.

Minh Hiểu Khê bực bội khi không thấy ai có nhã ý hưởng ứng. Cô dậm chân, kêu to: “Thế thì cũng phải có người nói cho tôi biết là nhà bếp ở đâu chứ?”.

Theo hướng tay chỉ của Hạo Tuyết, cô bước vào nhà bếp. Vừa bước vào cửa, Hiểu Khê đã đứng ngẩn ra nhìn. Từ trước đến nay cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào

đeo tạp dề nấu ăn mà có thể đẹp trai phong nhã đến như thế.

Phong Giản Triệt đang nấu ăn trong bếp, với tư thế ung dung, cử chỉ nhã nhặn, gương mặt mỉm cười giống như là anh đang hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật đang được

chờ đợi nhất trên đời này. Khi phát hiện ra Hiểu Khê đang thẫn người đứng xem mình nấu ăn, lơ mơ như kẻ mộng du, Giản Triệt bèn cười, trêu chọc:

“Em chảy cả nước miếng rồi kìa”.

Hiểu Khê cuống quít lau miệng trong vô thức. Nhưng quái, trên miệng cô làm gì có dính nước gì. Biết anh đang trêu mình, Hiểu Khê mặt đỏ như gấc.

Giản Triệt vẫn tươi cười hỏi: “Em đến giúp anh sao?”.

Hiểu Khê khẽ gật đầu. “Còn mấy người kia đâu?”, anh hỏi tiếp.

Hiểu Khê lúng túng đáp: “À… họ… đều có việc rất quan trọng phải làm… nên không thể đi được… “.

Giản Triệt cười phá lên: “Hiểu Khê, em đừng nói tốt cho bọn họ nữa. Anh chơi với họ bấy lâu, lẽ nào lại không hiểu tính của họ sao?”. Kẻ nói dối xấu hổ cúi gằm mặt.

Phong Giản Triệt vừa rửa cà chua, vừa hỏi: “Em có thể giúp anh gì nào? Em biết làm gì đây?”.

Hiểu Khê hăng hái bước lên phía trước, nhanh nhẩu: “Việc gì em cũng làm được, cái này để em rửa cho!”, rồi xắn tay áo lên, tranh rửa. Trong lúc vội vàng, cô đã chạm phải

tay của Giản Triệt. Hiểu Khê lại đờ người ra. Thật ấm áp… Thật êm dịu… Cứ như một luồng điện chạy qua… Mình làm sao thế này, Hiểu Khê hoảng hốt, rồi ra sức lấy tay đánh

mạnh lên đầu mình.

Giản Triệt vội vã đặt các thứ trong tay lại, nhẹ nhàng vuốt lên đầu Hiểu Khê: “Ngốc ạ! Làm gì mà phải đánh mình mạnh như thế chứ? Có đau lắm không?”.

Bàn tay của anh thật thần diệu, chạm tới đâu, vết đau dịu hẳn đến đó. Đầu của Hiểu Khê chợt thư thái lạ thường, chưa bao giờ cô cảm thấy dễ chịu đến vậy. “Thôi, không

được nghĩ ngợi lung tung”, cô dùng toàn bộ sức mạnh của mình nhắc nhở chính mình và buột miệng nói ra câu đầu tiên mà cô có thể nghĩ ra: “Làm gì vậy?”

“Hả?”, Giản Triệt ngạc nhiên hỏi lại.

Hiểu Khê lúng túng, nói lảng sang chuyện khác: “Không. Em…ý em là… anh muốn làm món gì cho buổi tối nay?”.

Giản Triệt thích thú nhìn cô: “Em có ý kiến gì hay không? Nếu không, em giúp anh làm vài món, được chứ?”.

Hiểu Khê nghĩ thầm, chết thật, chả lẽ lại từ chối. Nhưng rồi cô hít một hơi thật sâu, vì bạn bè đành dốc hết sức mình vậy, cô đáp: “Được!”, rồi hăm hở lao vào đống thức ăn.

Trong phòng ăn, Đông Hạo Tuyết vui mừng reo vang trước các dĩa thức ăn đầy ứ hự: “Trời ơi, bữa tối nhiều món quá, em hoa hết mắt đây này. Em phải nếm hết mới được”.

Rồi không đợi ai gắp mời trước, Hạo Tuyết bắt đầu nếm lần lượt từng món:

“Món cá chưng của anh Triệt ngon lắm!... Món bánh xếp nhân tôm, chà… mùi vị ngon tuyệt”. Hiểu Khê mắt sáng lên nghe cô bé bình phẩm. Hạo Tuyết nhai thật kỹ món thứ

ba, chụt chụt lưỡi, ra chiều ưng ý lắm, tấm tắc: “Tuyệt vời… món gà xào ớt này không cay lắm, rất ngon. Màu sắc phối hợp thật bắt mắt, kết hợp đủ các hương vị… anh Triệt

giỏi quá!”

Phong Giản Triệt nhìn về phía Minh Hiểu Khê, cười: “Không phải anh làm đâu. Đầu bếp làm món này là Hiểu Khê”.

Hạo Tuyết ngạc nhiên nhìn Hiểu Khê: “Chị Hiểu Khê làm món này sao?”.

Hiểu Khê cười ngượng ngùng: “Ừ”.

Hạo Tuyết lại toét miệng ra cười: “Lần đầu tiên mời chị đến ăn cơm, lại làm chị phải xuống bếp… Nhưng đúng là chị làm đồ ăn rất ngon. Thịt rất mềm…”.

“Sụ… sụ…”. Một tràng ho dài đã cắt ngang cuộc nói chuyện giữa họ. Tất cả đều ngừng nói chuyện và bình phẩm, quay ra nhìn. Thì ra là Mục Lưu Băng đang ho sặc sụa,

khuôn mặt trắng trẻo của anh ta đỏ bừng. Thật kỳ lạ, ngay cả khi ho, anh ta cũng rất đẹp trai, thật không hổ danh là chàng trai đẹp nhất Quang Du. Tiếng ho của Mục Lưu

Băng càng lúc càng dữ dội hơn. Hiểu Khê càng lo lắng. Không biết anh ta hóc phải thứ gì trong đồ ăn nhỉ?

Giản Triệt đưa một ly nước ấm cho Lưu Băng, rồi đưa tiếp một cái bánh gatô, vỗ vào lưng anh ta, nói: “Lưu Băng, ăn miếng bánh này vào sẽ đỡ ngay”.

Hạo Tuyết cũng cắn tay, giọng rất ân hận: “Chà, lúc nãy chỉ lo khen món này ngon, quên mất không nói cho anh Lưu Băng biết là món này rất cay”.

Hiểu Khê băn khoăn hỏi: “Lưu Băng không ăn được cay sao?”.

Hạo Tuyết lại lanh chanh đáp thay: “Bao tử của anh ấy có vấn đề, rất dị ứng với những món cay, chỉ ăn một chút cũng không được”.

Thấy dáng vẻ nhăn nhó, đau khổ của Lưu Băng, Hiểu Khê thấy lòng mình như bị cào xé khổ sở. Cô áy náy nói: “Anh Lưu Băng, thành thực xin lỗi anh, em không biết anh không

ăn được cay”.

Lưu Băng vẫn ho sù sụ, mặt mũi đỏ gay, không thèm đếm xỉa đến vẻ thành khẩn của cô, chỉ buông ra một câu: “Tránh ra!”.

Hiểu Khê buồn bã, lặng lẽ bỏ ra khỏi phòng ăn, đi ra vườn hoa nhà họ Đông.

Trời đêm thật yên tĩnh, cảnh trong vườn thật đẹp, nhưng lúc này Hiểu Khê không còn lòng dạ nào để ngắm cảnh. Bỗng nhiên, một bóng ai nhẹ nhàng đến bên cạnh cô. Một

hơi thở thân thiết gẫn gũi… Có phải là Phong Giản Triệt? Cô ngạc nhiên quay đầu lại. Quả đúng là anh ấy.

Phong Giản Triệt đứng dưới ánh trăng trông thật thanh thoát, nụ cười của anh mới thánh thiện làm sao. Hiểu Khê sốt ruột hỏi: “Anh Lưu Băng đỡ chút nào chưa?”

Giản Triệt nhẹ nhàng đáp: “Đỡ nhiều rồi, Tiểu Tuyết đang chăm sóc cậu ấy”. Tới lúc này, Hiểu Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Giản Triệt nói: “Em không cần phải áy náy như

thế. Cũng vì em không biết dạ dày cậu ấy có vấn đề nên mới làm món ăn cay. Anh biết nhưng lại quên nhắc em. Người nên nhận trách nhiệm phải là anh mới đúng”.

Hiểu Khê nghe xong, mặt mũi tươi cười hớn hở, nói: “Cảm ơn anh. Em thật ngại quá!”.

Giản Triệt dặn thêm: “Em đừng để bụng những lời nói của Lưu Băng. Từ nhỏ đến giờ, cậu ấy đã quen nói năng như vậy. Thật ra không có ác ý gì đâu. Tiếp xúc lâu ngày, em

sẽ hiểu cậu ấy thôi…”. Đột nhiên, Giản Triệt phóng tầm mắt ra xa, nói thêm: “Cả Hạo Nam nữa… cậu ấy thực ra cũng không xấu như em nghĩ đâu…”.

Hiểu Khê nhìn theo ánh mắt của Giản Triệt, thấy thấp thoáng bóng một thiếu niên bên hồ bơi. “Hạo Nam chưa ăn cơm, chắc bây giờ cậu ấy đói lắm…”. Giản Triệt lẩm bẩm nói:

“Một cái bánh gatô, có lẽ được…”.

Nước trong hồ bơi lấp lánh. Đông Hạo Nam vừa lên bờ, đang lau người bằng một chiếc khăn lông lớn màu xanh. Minh Hiểu Khê đã đứng trên bờ từ lúc nào, đang tò mò ngắm

anh. Thật ra từ lúc gặp Hạo Nam đến giờ, Hiểu Khê không đánh nhau thì cũng cãi nhau, chưa hề có cơ hội ngắm nghía anh kỹ.

Lần này, cô không khỏi thừa nhận Đông Hạo Nam rất đẹp trai. Dáng vẻ cao ráo, cơ bắp cuồn cuộn (nhất là khi chỉ mặc quần bơi thì càng thấy rõ hơn), mặt mũi thanh tú, thân

thể tráng kiện, hừng hực sức sống, các đường nét trên cơ thể anh giống như được các nhà điêu khắc gọt dũa hết sức tỉ mỉ, không hề có một khiếm khuyết nào. Đôi môi đỏ

mọng lấp lánh, nếu sử dụng những từ ngữ mà các tiểu thuyết thường dùng thì đó là một chàng trai vô cùng “gợi cảm”. Nhưng, Minh Hiểu Khê nghĩ, tính cách của anh ta quá

tồi, nhất là… nhất là khi mặt đằng đằng sát khí, mắt long sòng sọc giận dữ…

Hiểu Khê vừa nghĩ tới, Hạo Nam đã nhìn thấy cô, liền giận dữ ném chiếc khăn xuống đất, quát lớn: Cô ra đây làm gì?”.
Chữ ký của Owata Neko
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
.:Member tích cực:.
.:Member tích cực:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 18/10/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2744
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/09/2011
Châm ngôn sống : Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khoảng cách giữa sống và chết! Mà là khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết rằng ANH YÊU EM! ... Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khi anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết ANH YÊU EM! Mà rõ ràng chúng ta yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau! Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là đôi ta yêu nhau nhưng không đến được với nhau! Mà là rõ ràng anh biết không thể cưỡng lại nỗi đau này ... nhưng vẫn phải giả vờ không hề yêu em...!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Fri Nov 04, 2011 8:17 pm

truyện hay lắm ss post nhìu để mn đọc cả thể nha ,đọc kiếu này mất hứng thật
Chữ ký của ruyushin1810
Về Đầu Trang Go down
qiuxiabying_bongbeo_9x
.:Moderator:.
.:Moderator:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/12/1998
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1477
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/07/2011
Châm ngôn sống : i hate you because i very love you

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Nov 06, 2011 12:24 pm

hì hì, bạn ơi, bài này hay đấy nhưng mà bạn nhớ cho thêm nguồn gốc củâ bài này nhé^^, không là bị cho vào nhà kỉ luật uống nước đó
Chữ ký của qiuxiabying_bongbeo_9x









I Love EunJung forever


:milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7:
Về Đầu Trang Go down
Owata Neko
.:Member cấp 1:.
.:Member cấp 1:.
avatar

Tuổi Tuổi : 22
Sinh nhật Sinh nhật : 01/05/1995
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia Ngày tham gia : 28/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Wed Nov 09, 2011 11:33 pm

sau khi trốn đi lánh nạn, Nhóc về đây
post tipé nè :

Lửa giận trong người Hiểu Khê lại bùng lên, song cô cố ghìm câu rủa thầm trong bụng: “Đồ mất lịch sự!”.
Hạo Nam liếc xéo cô, gằn giọng hỏi tiếp: “Cô lại muốn gây chuyện sao?”.
Hiểu Khê lắc đầu, nhún vai, nhẹ nhàng đáp: “Anh không thấy tôi nhịn suốt nãy giờ sao? Vả lại tôi chưa nhường ai như nhường anh đâu đấy!”
Hạo Nam giọng đầy khiêu khích: “Thật sao? Tôi đâu cần cô nhịn và nhường? Chúng ta thử xem sao?”.
Hiểu Khê cười thầm. Đúng là một gã điếc không sợ súng. Nếu anh ta biết được cô là quán quân thiếu niên của giải võ thuật toàn quốc, không biết thái độ sẽ ra sao nhỉ? Hiểu Khê nhìn xuống tay, chợt nhận ra mình đang bê một đĩa bánh gatô do Giản Triệt nướng. Cô sực nhớ ra mục đích tới tìm Hạo Nam.
Cô đỏ bừng mặt, giơ tay ngăn Hạo Nam lại: “Khoan đã”. Hạo Nam đang giơ tay định ra đòn chợt khựng lại, ngần ngừ. Anh ta đang nghi ngờ cô giở trò gì đó. Hiểu Khê từ tốn nói: “Đông Hạo Nam! Tôi… tôi đến đây không phải để đánh nhau với anh đâu…. Tôi đến đây… vì… muốn đem bánh tới cho anh”. Nói xong cô chìa đĩa bánh thơm phức ra. Hạo Nam kinh ngạc hết nhìn đĩa bánh lại nhìn Hiểu Khê.
Hiểu Khê ấp a ấp úng thanh minh: “Anh Triệt nói anh không xấu như tôi nghĩ, nên tôi… tôi tin anh Triệt”. “Vả lại…”, cô nói tiếp, “Tôi thấy anh cũng chưa làm việc gì cực kỳ xấu xa… Tất nhiên… anh có ném bánh kem vào mặt phụ nữ, lại bạo lực với em gái. Thật không hay”. Hiểu Khê nuốt nước bọt, trống ngực đánh liên hồi vì căng thẳng, song cũng gắng bình tĩnh lại: “Tất nhiên… việc tôi hất rác lên đầu anh, tát anh trước đám đông cũng không đúng… Có điều… cũng do anh… Thôi bỏ qua nhé. Dù sao thì…”.
Đông Hạo Nam không đủ kiên nhẫn để nghe Hiểu Khê nói hết, liền cắt ngang lời cô: “Rốt cuộc cô muốn giở trò gì đây?”.
Hiểu Khê bĩu môi, kêu to: “Trời ơi, nói mãi mà không hiểu sao. Tôi không có giở trò gì cả… Tôi… tới để giảng hòa”.
Hạo Nam ngẩn người ra một lúc, rồi cười phá lên. Đoạn anh ta nghiêm mặt nhìn Hiểu Khê, nhao báng nói: “Cô tưởng tôi là thằng ngu nhất thiên hạ sao? Tưởng tôi mắc lừa cô sao? Nằm mơ đi!”.
Hiểu Khê quả rất thành công khi cố nén giận, khẽ khàng đặt đĩa bánh lên bàn, bình tĩnh nói: “Tôi đã rất thiện ý rồi nhé! Anh muốn làm gì thì làm. Còn chỗ bánh này, ăn hay không thì tùy anh”.
CHƯƠNG 2
Giải “Người nổi trội nhất” tháng này của báo trường Quang Du cũng được trao cho Minh Hiểu Khê, sinh viên năm hai lớp ba như mong muốn của mọi người. Cô đã vuốt râu hùm của Đông Hạo Nam, người có tính khí nóng nảy nhất của Quang Du tam thiếu gia, trước hàng trăm con mắt theo dõi mà vẫn rút lui được an toàn. Không những Hiểu Khê không hề bị trả thù, mà trái lại còn hòa vào cuộc sống của “Ba thiếu gia Quang Du”. Theo tiết lộ của một vài người, Minh Hiểu Khê đã nhiều lần tiếp xúc thân mật với Phong Giản Triệt phong nhã ưu tú tại trường.
Cuộc sống của các ngôi sao luôn bị fan hâm mộ quấy nhiễu. Tối nay, thầy giáo Toán lớp ba dạy bù, mãi mới hết giờ mà Hiểu Khê lại không thể về nhà. Cô nằm ườn trên bàn học, than vãn: “Tiểu Tuyền, đồ hại bạn kia. Mình không muốn nói chuyện với cậu nữa”.
Tiểu Tuyền làm bộ kinh ngạc: “Mình hại bạn lúc nào? Có giúp cậu thì có. Đừng quên chính mình là người tạo cơ hội cho cậu nổi tiếng ở Quang Du”.
Hiểu Khê bực bội đáp: “Phải rồi! Nếu lúc đó mình không có cách nào thoát khỏi miệng cọp, không biết cậu có đi nhặt xác hộ không?”.
Tiểu Tuyền mỉm cười độ lượng: “Làm gì mà mình không biết khả năng của cậu chứ? Nếu không tin tưởng cậu đến vậy, mình đâu dám làm thế. Thôi mà, cậu thú thật đi. Bọn cậu rốt cuộc đã tiến triển đến đâu rồi?”
Tiểu Tuyền vừa dứt lời, mấy cô bạn trong lớp đã xúm lại như một bầy ong, mồm năm miệng mười hỏi: “Phải rồi Minh Hiểu Khê, đừng để bọn mình phải đoán già đoán non nữa. Mau kể xem cậu đang yêu ai thế?”.
Cô đầu tiên giả vờ ôm ngực thốt lên: “Là Phong Giản Triệt lãng mạn và dịu dàng sao?”
Cô thứ hai tay chống cằm ra vẻ ngây thơ: “Hay là Đông Hạo Nam chàng lãng tử nóng nảy lạnh lùng?”.
Cô thứ ba ra vẻ cung kính nghiêng mình 90 độ bái phục: “Hay là Mục Lưu Băng, người có vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong nóng bỏng?”.
Rồi các cô đồng loạt thét to: “Hiểu Khê! Nói mau! Nói mau! Kể đi mà!”
Hiểu Khê thở hổn hển, người cô như sắp gãy tan bởi đám con gái nhiều chuyện này đang ra sức lắc.
Cô đưa tay ra hiệu im lặng: “Khoan khoan, nghe mình nói!”. Yên lặng. Tất cả mọi người đều ngừng tay, im lặng nín thở chờ cô nói.
Một khoảng không yên lặng tới ngạt thở. Chợt Hiểu Khê cất tiếng, giọng rất nghiêm túc: “Xin lỗi đã làm mọi người thất vọng. Mình không hề yêu ai cả”.
Đám con gái cùng một lúc như bổ nhào ra phía trước, tưởng như muốn xé Minh Hiểu Khê “không thành thật” này ra từng mảnh và đồng loạt hét lên: “Trời ơi, xạo quá! Còn giấu diếm nữa!”.
Mắt Tiểu Tuyền bỗng sáng lên, cô hét to: “Khoan đã, mọi người nghĩ thử xem. Hôm nay tan học muộn như vậy, bạn trai bí mặt của Hiểu Khê nhất định không nỡ để cậu ấy về nhà một mình. Chúng ta chỉ cần…”.
Cả đám con gái tranh nhau reo vang, giọng đắc thắng: “Cùng Hiểu Khê ra cổng trường…. Xem ai đến đón… thì biết ngay… ai là bạn trai của Hiểu Khê… Ha ha ha!”. Nói xong, mọi người tiếp tục reo vang sung sướng, khiến Hiểu Khê suýt té xỉu. Sao trên đời lại có lắm người điên khùng như vậy nhỉ?
Minh Hiểu Khê thở dài. Lần đầu tiên cô ý thức được, có thể hít thở không khí tự do trong bầu trời đêm là niềm hạnh phúc vô bờ bến. Đám con gái nhiều chuyện ở lớp mãi không chịu buông tha. Chúng cứ loanh quanh rình rập trước cổng trường suốt hơn nửa tiếng, mãi vẫn không thấy bóng dáng bạn trai bí mật của Hiểu Khê, cuối cùng cũng tản về.
Hiểu Khê từ bỏ ý định ngồi xe buýt, thay vào đó là đi bộ trong trời đêm mát mẻ. Vươn vai một cái. Ngáp một cái. Cuộc sống thật là hạnh phúc! Tự do thật đáng quý! Cô vui vẻ vừa đi vừa ngân nga hát. Bỗng nhiên, cô dụi mắt khi thấy một bóng dáng quen quen. Ai thế nhỉ? Mục Lưu Băng sao? Lẽ nào lại là anh ta?
Thật ra gặp Mục Lưu Băng không phải là chuyện lạ tới khó hiểu. Theo lý thuyết xác suất, bất cứ hai người nào trên thế giới đều có khả năng gặp nhau. Nhưng gặp một Mục Lưu Băng say rượu thì quả thật hiếm có. Thường ngày, anh ta lạnh lùng như tảng băng, khó có thứ gì khiến anh ta phải để tâm hoặc chịu tác động? Không hiểu sao giờ lại buồn chán uống say mềm tới mức đi liêu xiêu thế kia nhỉ? Hiểu Khê lòng đầy thắc mắc, không khỏi đi theo. Hơn nữa, cô còn nhớ bao tử của Lưu Băng không được tốt, mới ăn tí đồ cay đã có phản ứng. Như vậy anh ta không thể uống được nhiều rượu. Hiểu Khê nghĩ thầm, phải ngăn anh ta lại. Xem nào, anh ta đi đâu thế kia? Định thần nhìn kĩ, Hiểu Khê thấy Lưu Băng bước vào quán bar Đêm tối.
Ở một góc ngồi khuất trong quán bar, Hiểu Khê lặng lẽ trông chừng Lưu Băng, song cô cũng tự nguyền rủa tính tò mò của mình. Cô vẫn còn nhớ thái độ phản ứng của Lưu Băng trước đây khi cô xía vào chuyện của anh. Hay là mình về nhỉ? Tính tò mò của mình đã gây họa bao nhiêu lần rồi? Hiểu Khê tự nhắc nhở, nhưng thấy Lưu Băng hôm nay thật khác lạ, nên cô vẫn không thể cầm lòng bỏ đi.
Trong quán bar Đêm tối, con người băng giá kia đang uống ly Vodka thứ mười chín. Hẳn anh ta đã ngà ngà say vì mắt đã mơ màng, bộ dạng không còn hoạt bát nữa, thậm chí còn cười ngơ ngẩn không rõ nguồn cơn. Song, sự xuất hiện của Lưu Băng với vẻ đẹp trai của anh đã khiến nhiều phụ nữ trong quán phải chú ý.
Một người phụ nữ trang điểm diêm dúa, sặc sỡ, tay cầm ly rượu, bước tới gần anh ta, âu yếm hỏi: “Chàng trai trẻ, có chuyện gì không vui sao? Có cần ta tâm sự không?”.
Lưu Băng khoát tay, bực tức quát lên không khách sáo: “Xéo đi cho ta nhờ!”. Báo hại cho bà ta tức đến đỏ mặt.
Một lúc sau, một cô gái nom khá xinh xắn, dễ thương, không cầm lòng được lại tới trước mặt anh ta, rụt rè khuyên: “Anh gì ơi… anh uống nhiều quá rồi, không tốt cho sức khỏe… đừng…”.
Lưu Băng vung tay một cái, cả ly Vodka tạt vào mặt cô ta. Cô gái ôm mặt òa khóc rồi chạy mất.
“Nguy hiểm thật!”, Hiểu Khê vỗ vỗ ngực, than, “May mà mình không manh động”. Rồi cô quyết định lấy túi xách đi về, mặc xác con người đẹp trai nhưng cục cằn kia.
Đúng lúc đó, Lưu Băng cũng đứng dậy, chân nọ xọ chân kia bước ra ngoài quán. Hừm, thế là cuối cùng anh ta cũng chịu về nhà. Nhưng Hiểu Khê quả thực thấy ngán ngẩm, không muốn theo dõi anh ta một tí nào, nhưng vẫn đành lẽo đẽo đi đằng sau Lưu Băng. Chỉ vì tình cờ con đường anh ta đi cũng chính là con đường dẫn tới nhà cô.
Bỗng ầm một cái, Lưu Băng ngả lăn đùng ra đất. Hiểu Khê hốt hoảng, đứng như trời trồng, không biết cách giải quyết sao. Chắc chắn cú ngã vừa rồi khá đau vì Lưu Băng loay hoay mãi vẫn chưa đứng lên nổi. Hiểu Khê tần ngần hồi lâu, đang đấu tranh xem có nên chạy tới đỡ anh ta dậy hay không thì một chiếc xe hơi ở đâu chợt vèo tới, đỗ xịch lại. Bốn năm tên vệ sĩ to cao mặc đồ veston từ xe lao ra, vội vàng chạy đến đỡ Lưu Băng và gọi to: “Cậu chủ! Cậu chủ, cậu không sao chứ?”.
Hiểu Khê định thần nhìn kĩ. Chà chà, toàn người quen cũ cả, đúng thật là có duyên gặp lại nhau. Chúng chính là bọn xã hội đen mà cô đã dạy dỗ ngay từ ngày đầu tiên đến trường Quang Du.
Cô bỗng hiểu ra rằng đám vệ sĩ này chính là người bảo vệ cho Lưu Băng. Hẳn nào anh ta toàn kiêu ngạo, chửi mắng cô. Bọn họ vừa ra sức đỡ Lưu Băng, vừa giục giã: “Cậu chủ! Về nhà thôi!”.
Lưu Băng gắng sức vùng vẫy và giận dữ gào thét chả kém Hạo Nam: “Tránh ra! Để cho ta được yên”.
Thế nhưng đám vệ sĩ rắn mặt xem ra không coi trọng lời nói của Lưu Băng một mảy may. Họ ra sức lôi kéo anh ta về phía xe hơi bằng được. “Cậu chủ, ông chủ đã dặn phải đưa cậu về nhà bằng bất cứ giá nào”.
Lưu Băng vẫn gắng giãy giụa và gào thét nhưng anh ta đã uống say mèm, bản thân còn đứng không vững nên khó có thể là đối thủ của những gã đàn ông to lớn kia. Lưu Băng tức tối gào lên: “Buông ra! Ta thà chết cũng không về”.
Mấy tay vệ sĩ cũng mất dần tính kiên nhẫn. Chúng đáp sẵng, giọng không còn khách khí: “Ông chủ đã dặn, nếu cậu không chịu hợp tác, chúng tôi phải cưỡng chế”.
Lưu Băng lồng lên như con hổ: “Giỏi lắm! Được lắm! Có bản lĩnh cứ ra tay đi!” và càng ra sức chống cự.
“Binh!”, một cú đấm trúng mặt Lưu Băng. Khiến miệng anh ta chảy đầy máu, mắt tóe sao như đom đóm.
Hiểu Khê nhịn không nổi, thật quá đáng. Cô liền nắm chặt tay, nhảy ra giữa đường, phẫn nộ quát to: “Dừng tay!”.
Cả lũ vệ sĩ kinh ngạc dừng tay, định thần quan sát rồi đồng thanh thốt lên: “Lại là cô à?”
Quả thật đầu óc chúng còn in đậm hình ảnh của Hiểu Khê trong trận đánh bất ngờ trước, khiến một tay phải thua trong nhục nhã. Cô đã thực sự để lại ấn tượng sâu sắc và lần này cô lại đột ngột xuất hiện, không biết điềm gì đây.
Hiểu Khê chỉ tay vào Mục Lưu Băng đang bèo nhèo như năm giẻ, dõng dạc quát gằn từng chữ: “Buông anh ta ra!”.
Khiếp sợ trước cô, đám vệ sĩ liền lập tức làm theo. Chúng vừa buông tay ra, Lưu Băng lại ngã lăn đùng ra đất, rên rỉ đau đớn.
Hiểu Khê thở dài, đỡ anh ta dậy. Đúng là oan nghiệt, không hiểu sao cô cứ gặp phải Lưu Băng trong những tình huống thật khó xử. Cả người Lưu Băng nặng trĩu đè lên cánh tay và bả vai của cô.
Lưu Băng lắp bắp mở miệng, nồng nặc mùi rượu: “Cô… cô là ai? Sao… lại giúp tôi?”.
Hiểu Khê khó chịu bịt mũi lại, đáp: “Là người duy nhất có thể cứu anh ra khỏi nước sôi lửa bỏng”.
Lưu Băng ngơ ngác lặp lại: “Là người có thể cứu tôi ra khỏi…”.
Hiểu Khê quát khẽ: “Nếu anh không muốn theo họ về thì ngậm miệng lại”.


oOo

Lời dọa thật hữu hiệu, Lưu Băng lập tức im thin thít. Mấy tên vệ sĩ sau một hồi ngơ ngác mới phát hiện thấy Lưu Băng đã bị cô cướp mất, liền gầm gừ: “Trả cậu chủ đây. Nếu không chúng tao sẽ không để mày được yên”.
Hiểu Khê ngán ngẩm nói: “Bớt nói nhảm đi! Chỉ cần một tay, ta cũng có thể đánh cho các ngươi tơi bời. Không tin thì thử đi!”.
Tất nhiên là cả lũ tin ngay, mặt mày ũ rũ như con gà trống bại trận. Một tên chưa tin lời của Hiểu Khê lập tức được minh chứng bởi cái mặt bị đánh bầm dập.
Cả lũ sợ hãi đến tái mặt, không khỏi buột miệng hỏi: “Cô là ai? Thuộc phái nào?”.
Minh Hiểu Khê ưỡn ngực, tự hào đáp: “Ta là Minh Hiểu Khê, đi không đổi họ, ngồi không thay tên”.
Cả lũ len lén định rút lui về phía xe hơi thì chợt cô quát to: “Anh kia, qua đây!”.
Gã đàn ông bị gọi mặt mày tiu nghỉu, sợ hãi đi tới. Vừa tới trước mặt Hiểu Khê, hắn đã bị cô bất thình lình đánh một cú móc hàm đau điếng.
Hiểu Khê giận dữ quát to: “Sao ngươi dám đánh cậu chủ nặng thế này?”. Cả đám vệ sĩ tái mặt, chen nhau chui tọt hết lên xe.
Đúng là tính hiếu kì có thể hại chết con mèo. Và Minh Hiểu Khê thấy mình đúng là con mèo đáng thương đó. Giờ đây khóc lóc cũng chẳng ích gì. Cô phải cõng Lưu Băng cao tới 1m82, toàn thân mềm nhũn. Thật khó nhọc. Ì ạch mãi cô mới mở được khóa vào phòng trọ. Hừm, biết khổ như vậy, thà mình để lũ vệ sĩ vác anh ta về cho xong. Không biết Lưu Băng sống ở đâu nhỉ? Hiểu Khê chợt tiếc rẻ vì không có số liên lạc với Phong Giản Triệt, Đông Hạo Tuyết và Hạo Nam. Chả lẽ đành vứt Lưu Băng đang say mèm ra đường. Hiểu Khê thấy lòng mình không nhẫn tâm làm được như vậy.
Rốt cuộc, sau bao nhiêu công sức, Hiểu Khê cũng lôi được Lưu Băng vào nhà. Cô thở phào nhẹ nhõm, tưởng mình được thoát nợ thì Lưu Băng bắt đầu nôn ọe. Hiểu Khê ngửi thấy mùi nôn cũng muốn nôn theo, định bụng hất anh ta ra. Nhưng thấy Lưu Băng mặt mũi xanh nhợt, nôn thốc nôn tháo, mồ hôi đầm đìa trên trán, lòng Hiểu Khê lại mềm nhũn, đành tặc lưỡi giúp cho trót, giúp anh ta xử lí những chất dơ bẩn vương trên áo, rồi giúp lau mồ hôi cho anh ta.
Dọn dẹp xong xuôi, Minh Hiểu Khê thấy mệt nhoài tưởng như chết đi được, chỉ muốn nằm lăn ra đánh một giấc cho đã. Nhưng cô lại dằn lòng nhường chiếc giường êm ấm cho Lưu Băng. Còn cô ngủ ngồi, gật gù bên cạnh thành giường, mom thật tội nghiệp. Thế nhưng nào đã được yên. Hiểu Khê mứi chập chờn một lúc đã nghe thấy tiếng Lưu Băng rền rĩ rên la. Hiểu Khê gắng mở mi mắt nặng trịch ra nhìn. Ôi chao, anh ta đang cuộn tròn như con tôm khô, tay nắm chặt trên bụng, lông mày nhíu chặt, sắc mặt vàng vọt, toàn thân vã đầy mồ hôi, răng nghiến kèn kẹt.
Minh Hiểu Khê hoảng sợ lắc mạnh tay Lưu Băng, la lớn: “Mục Lưu Băng! Anh làm sao vậy?”.
Lưu Băng không ngừng vật vã, rên rỉ: “Đau. Đau quá!...”.
Hiểu Khê cuống cả lên, xoa rối rít khắp người Lưu Băng: “Anh đau ở đâu?”.
“Đau…”, tay anh ta ôm chặt bụng.
Trời ơi, dạ dày, cái dạ dày vốn ốm yếu của Lưu Băng đã phản ứng. Hiểu Khê cau mày. Đã không biết uống cứ đòi uống, cho chết. Nhưng mhìn Lưu Băng đau đớn, quằn quại như sắp chết, lòng Hiểu Khê lại đau như xát muối. Cô gắng đỡ Lưu Băng, dồn dập hỏi: “Anh cần thuốc gì? Làm thế nào mới đỡ đau?”.
Lưu Băng líu cả lưỡi, không thể nói thêm được gì ngoài từ: “Đau…”.
Trời ơi. Anh ta sẽ không chết ở chỗ mình chứ? Minh Hiểu Khê căng thẳng đến phát sốt. Lúc này Lưu Băng đau quặn tới mức ứa nước mắt. Nhìn giọt nước mắt long lanh từ khóe mắt Lưu Băng, người Hiểu Khê như tan ra. Cô quyết định phải chữa bệnh cho Lưu Băng, dẫu cho lợn lành thành lợn què cũng được. Cô khẽ đỡ anh ta dậy, gắng giữ tấm thân mềm oặt của Lưu Băng cho vững, còn mình ngồi sau anh ta và xếp tròn, đặt một tay lên người anh ta để truyền nội công.
Hiểu Khê gắng vận dụng hết nội công làm bàn tay cô nóng lên rồi xoa nhẹ lên lưng của Lưu Băng. Chẳng mấy chốc đã có tác dụng. Da thịt Lưu Băng từ từ ấm lên, bắp thịt căng cứng đã dần thả lỏng rồi… Hiểu Khê rùng mình, lắc đầu, cố xua tan cơn buồn ngủ, cố gắng giữ tỉnh táo, nhè nhẹ xoa tiếp.
Sáng sớm, Hiểu Khê đang ngủ say bỗng thấy trong lòng mình có cái gì đó đang cựa quậy. Cô thấy thật khó chịu. Nằm im đi nào, để yên cho người ta ngủ chứ, cô nạt. Nhưng vật đó lại càng giãy dụa mạnh hơn. Hiểu Khê he hé mắt, gắng gượng ngó xem đó là vật gì… thì đụng ngay đôi mắt lạnh lùng của Lưu Băng đang nhìn cô chăm chú. Thì ra vật nằm trong lòng cô, đang giãy dụa chính là Lưu Băng. Tối qua, cô mãi truyền nội công cho anh ta và lăn ra ngủ, ôm cả Lưu Băng đang say mềm.
Hiểu Khê luống cuống, không biết giấu mặt vào đâu. Lưu Băng thì hầm hè quát: “Nói!”.
Cô giả bộ ngơ ngác: “Nói cái gì?”.
Lưu Băng vẫn điên tiết: “Tại sao tôi lại ở đây? Với bộ dạng thế này? Quần áo tôi đâu rồi?”.
Hiểu Khê chợt nhận ra rằng trên người Lưu Băng chỉ mặc độc một chiếc quần lót, để lộ da thịt đẹp đẽ. Cô đang ngần ngừ tìm cách giải thích thì Lưu Băng lại hét ầm lên: “Trả quần áo đây. Cô cố tình làm gì đây hả?”.
Hiểu Khê bắt đầu bực mình, nghĩ bụng vì anh mà tôi phải mất ngủ cả đêm chăm sóc, thật không chịu đựng nổi nữa.
Nhưng Hiểu Khê vẫn kìm lời, chỉ đi vào phòng vệ sinh, xách bộ quần áo bẩn vẫn đầy mùi rượu của Lưu Băng đi ra, dí vào mặt anh ta. Lưu Băng lại nảy lên, lùi lại mấy bước, bịt mũi hỏi: “Khiếp quá, sao lại thế này?”.
Hiểu Khê hậm hực đáp: “Hôm qua tôi phải nín thở để cởi ra giúp anh rồi đấy. Chả lẽ còn bắt tôi phải giặt sạch hay sao? Đã không cám ơn lại còn quát tháo”.
Lưu Băng chịu không nổi, đã phát cáu: “Rốt cuộc là chuyện gì đây?!”.
Hiểu Khê trợn mắt lên quát: “Thông minh như anh còn không hiểu thì làm sao tôi biết được”.
Sắc mặt của chàng trai đẹp nhất, băng giá nhất của Quang Du vụt chuyển sang màu đỏ tía. Chịu, không hiểu nổi anh ta đã nghĩ sang chuyện gì.

Ngừon : Hoahoctro.com
Chữ ký của Owata Neko
Về Đầu Trang Go down
ruyushin1810
.:Member tích cực:.
.:Member tích cực:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 18/10/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2744
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/09/2011
Châm ngôn sống : Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khoảng cách giữa sống và chết! Mà là khi anh đứng trước mặt em nhưng em không biết rằng ANH YÊU EM! ... Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là khi anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết ANH YÊU EM! Mà rõ ràng chúng ta yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau! Khoảng cách xa nhất ở trên đời không phải là đôi ta yêu nhau nhưng không đến được với nhau! Mà là rõ ràng anh biết không thể cưỡng lại nỗi đau này ... nhưng vẫn phải giả vờ không hề yêu em...!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sat Dec 17, 2011 9:12 pm

lâu lắm mới vào fic này đăng típ nha
Chữ ký của ruyushin1810
Về Đầu Trang Go down
qiuxiabying_bongbeo_9x
.:Moderator:.
.:Moderator:.
avatar

Tuổi Tuổi : 18
Sinh nhật Sinh nhật : 24/12/1998
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1477
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/07/2011
Châm ngôn sống : i hate you because i very love you

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Dec 18, 2011 9:10 am

hay quá, tớ đọc đc tập1, 2 rồi, bạn post tập 3 đii
Chữ ký của qiuxiabying_bongbeo_9x









I Love EunJung forever


:milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7: :milk7:
Về Đầu Trang Go down
HasegawaYoshiro
.:Administrator:.
.:Administrator:.
avatar

Tuổi Tuổi : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 20/02/1997
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 2664
Ngày tham gia Ngày tham gia : 13/11/2011
Châm ngôn sống : ngủ, ngủ nữa, ngủ mãi, ngủ trong mọi tình huống!

Tài sản
  Tài sản Tài sản:
Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Sun Dec 18, 2011 9:35 am

a, hay quá
thik nhất Hiểu Khê
tks ss nhá
Chữ ký của HasegawaYoshiro




¯¨'*·~-.¸¸,.-~*' (I LOV3 VOC4LOID CHIN4) ¯¨'*·~-.¸¸,.-~*'

[/center]
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê

Chữ ký của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down

Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Bảo tàng nghệ thuật :: Thế giới sách :: Quán cafe-